gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự Hồi Ký Chiến Trường - Bài 38

Hồi Ký Chiến Trường - Bài 38

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG – BÀI 38

VŨ TRUNG KIÊN – CCB E207- E156 - F339

 

HKCT_bai_38

Lính sư đoàn 339 hành quân chiến đấu(nguồn lịch sử F339)

 

          Trung đoàn bộ trong đó có Sở chỉ huy trung đoàn quyết định dừng chân bên cạnh một đập nước.

          Đập nước này nằm chắn ngang một dòng sông nhỏ ( không biết tên) nhằm mục đích khai thác nguồn cá. Dưới dòng sông còn rất nhiều lưới chắn ngang (có lẽ là của một đơn vị khai thác cá giống như những tập đoàn, hợp tác xã của ta ngày xưa). Trên bờ là một dãy nhà kho trong đó có rất nhiều loại cá sau khi được đánh bắt :

                Cá lóc đã được phơi khô để vào những  nhà kho riêng…

                Cá nheo (một loại cá da trơn) hoặc cá lóc… còn tươi thì được ướp muối trong các bể chứa xây bằng xi măng mỗi cạnh khoảng 4 – 5m, cao độ 1m.

Tại khu vực này không thấy một bóng người  nên việc quản lý khu kho chắc là phó thác hết cho “ông giời”…

Xác định đây là tài sản của quân Pôn Pốt để lại nên lính ta cứ tha hồ mà chén  cá… Cá được nướng ăn với cơm lúc đầu thấy ngon nhưng càng về sau càng ngán. Vậy là anh nuôi đã tự sáng chế ngâm cá khô vào nước lạnh cho mềm và lạt bớt muối. Bỏ thêm tý mỡ, ít đường thốt nốt rồi rim lên. Ăn miếng cá vừa béo, vừa mềm, vừa ngọt. Lúc đó cái món ăn này thuộc loại khoái khẩu ở trên chiến trường CPC khi ta không có điều kiện chở thực phẩm từ Việt Nam sang.

17h ngày 19/1/1979, chúng tôi được lệnh hành quân. Đội hình trung đoàn bộ gồm Sở chỉ huy trung đoàn, cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần lại thành một hàng dọc trên con lộ đất từ đập nước ra đường số 5. Khoảng 21h, chúng tôi đã ra tới thị xã Kom Pông Chi Năng.

Thị xã Kom Pông Chi Năng lúc này dân vẫn còn rất thưa thớt. Nhà cửa không cao lắm. Hai bên con đường tuyến chính chúng tôi đi qua có một loại cây cao độ 3m, lá giống như lá phượng, nhưng chưa thấy trổ bông nên chịu chẳng biết đó là loại cây gì. Sau khi dừng chân độ 15 phút, chúng tôi lại tiếp tục hành quân và thật bất ngờ khi chạm đường số 5 thì chúng tôi  được lệnh rẽ phải, Quay về hướng thủ đô Phnom Pênh. Chưa đoán trước được điều gì nhưng trong lòng mỗi chúng tôi ai cũng phấn khích vì lại được về gần đất mẹ. Nơi đất nước Việt Nam thân yêu, đang có bao người thân mong chờ,  trông ngóng từng phút, từng giây…

2h sáng ngày 20/1/1979, đoàn quân đã vượt qua thị xã Kom Pông Chi Năng độ 10 km và được lệnh giãn ra 2 bên vệ đường dừng chân. Ban chính trị và sở chỉ huy trung đoàn đóng quân tại một phum cách đường số 5 độ 200m, có một số nhà dân (nhưng họ đã bỏ đi). Vừa đặt ba lô xuống là chúng tôi nhanh chóng lấy võng ra giăng vào những cái cột dưới gầm nhà sàn. Ỷ có lực lượng vệ binh canh gác bảo vệ vòng ngoài nên chúng tôi yên tâm lao vào giấc ngủ. Có lẽ đó là giấc ngủ ngon nhất và bình yên nhất kể từ lúc mở đợt tổng phản công trên chiến trường CPC đến giờ.

 Đêm nay chúng tôi phải hành quân bộ xa nhất làm tôi cứ thắc mắc: “Cả bãi xe vận tải quân sự vẫn nằm chính ình trong thị xã Kom Pong Chi Năng mà không thấy một chiếc xe nào bén mảng đến giúp chúng tôi vượt qua chặng đường gần 3h đồng hồ trên mặt đường nhựa”. Nếu có “nó” giúp, chúng tôi chỉ đi mất 20 phút là cùng. Sau này chúng tôi mới hiểu ra, lúc này ta cần tiết kiệm  xăng dầu để phục vụ cho những đoàn xe trực tiếp tham gia chiến đấu (xe tăng, thiết giáp, kéo pháo..).

17h ngày 20/1/1975, chúng tôi lại tiếp tục hành quân. Sau hơn 6h hành quân bộ, chúng tôi chỉ còn cách U Đông độ  15km. Sở chỉ huy trung đoàn đóng quân ngay trên một khoảnh đất rộng nằm sát cạnh đường sô 5, có khoảng vài chục ngôi nhà của dân.

 1h sáng ngày 21/1/1979, mở ra một cuộc họp bất thường gồm các đồng chí tiểu đoàn trưởng, chính trị viên tiểu đoàn, các đại đội trực thuộc, có cả đồng chí chính trị viên, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn thiết giáp được quân khu tăng cường.

Anh Út Đậu (chính ủy trung đoàn) tóm tắt tình hình chiến sự trên chiến trường :

- Sau khi ta mở đợt tổng phản công trên chiến trường CPC: Về mặt cơ bản ta đã giải phóng hầu hết đất nước CPC, chủ yếu là các thành phố, thị trấn, thị xã  trong đó có thủ đô Phnom pênh và các trục lộ chính … nhưng lực lượng chủ lực của địch chưa bị tiêu diệt nên chúng vẫn còn rất mạnh… Vì thế trong vòng 3 ngày trở lại đây quân Pôn Pốt đã đồng loạt quay lại phản công. Ở hướng địa bàn quân khu 9 đảm nhiệm, tại hướng Tà Keo địch đã cắt đứt đường số 2, nên việc vận chuyển của ta bằng đường bộ đã hoàn toàn bế tắc. Ta đã lập cầu hàng không từ sân bay Trà Nóc, Cần Thơ và sân bay Tân Sơn Nhất để vận chuyển đạn, vũ khí, lương thực cho những cánh quân… Trên đường số 5, địch  phản kích chiếm lại U Đông, cắt đứt hoàn toàn con đường bộ từ thủ đô Phnom Pênh với Kom Pông Chi Năng, uy hiếp nghiêm trọng thủ đô Phnom Pênh. Tuy đã có một số đơn vị về ứng cứu U Đông nhưng đều bị mắc kẹt tại đây và các đơn vị này đang bị địch dùng lực lượng lớn vây hãm…

Bộ chỉ huy chiến dịch và sư đoàn 339 quyết định sử dụng trung đoàn 156 giải tỏa U Đông và cứu nguy cho thủ đô Phnom Pênh (thiếu tiểu đoàn 1 lúc này vẫn còn đang truy quét tàn quân địch và bảo vệ  sân bay Kom Pông Chi Năng ).

Viết tới đây tôi bỗng nhớ lại chỉ cách đây ít ngày khi ra Hà Nội, đến thăm phi công Nguyễn Doãn Thuấn (chồng của Hiền Lương) được Thuấn tâm sự :

- Tháng 1/1979 : em “cháu” thuộc Trung đoàn Không quân 916 từ Hà Nội tăng cường vào chiến trường K, mang máy bay vào “ở nhờ” Trung đoàn Không quân 917 đóng tại sân bay Tân sơn Nhất, ngày nào cũng được lệnh bay để chi viện hỏa lực cho bộ binh . Có một lần máy bay của em đã bắn hết 4000 viên đạn nhọn và phóng hết 142 quả rốc két vào đội hình lính Pôn Pốt tại khu vực Pua Sát thì máy bay bị trục trặc ... Đáng lẽ em phải hạ cánh ngay (để đảm bảo an toàn tính mạng) nhưng em biết rõ nếu đáp xuống thì cả chiếc máy bay và tổ lái sẽ làm mồi cho lính Pôn Pốt ảnh hưởng không nhỏ tới cục diện chiến trường lúc ấy .Chỉ còn 10% “may rủi” em đã cố gắng điều khiển chiếc máy bay trực thăng vũ trang đang bị sự cố, lắc lư bay như “rùa bò” về tới sân bay Kom Pông Chi Năng hạ cánh và được một đơn vị bộ binh của ta bảo vệ an toàn …( đơn vị bộ binh ngày ấy đã bảo vệ tổ lái của Thuấn và chiếc máy bay giữa vòng vây quân Pôn Pốt lại chính là đơn vị chúng tôi) ! Thế mới biết trong chiến trận có nhiều điều rất thú vị và bất ngờ. Mấy chục năm sau ngồi trò chuyện cùng người phi công đầy dũng cảm, tài năng đã cùng chúng tôi chiến đấu tiêu diệt quân Pôn Pốt trên chiến trường CPC đầy gian khổ và khốc liệt …Chúng tôi đã hỗ trợ cho nhau và cuối cùng đều thoát khỏi cái chết để tồn tại, và đến tận bây giờ mới gặp được nhau …!

Doc1

Phi công Nguyễn Doãn Thuấn (người ngồi) hiện nay vẫn thuộc quân sốTrung đoàn không quân 916. Năm 1979 – 1980 đã cùng tôi chiến đấu trên chiến trường Cam Pu Chia.

 

Trên tấm bản đồ quân sự, đồng chí trung đoàn trưởng  giao nhiệm vụ cụ thể cho từng đơn vị…Ngoài lực lượng của trung đoàn còn có tiểu đoàn pháo mặt đất ,tiểu đoàn pháo cao xạ,tiểu đoàn thiết giáp M113. Cuộc họp gấp rút hợp đồng tác chiến kết thúc vào lúc 3h sáng ngày 21/1/1979. Cán bộ chỉ huy các đơn vị nhanh chóng trở về vị trí của mình… Lúc này đơn vị thiết giáp và các tiểu đoàn bộ binh đang ở trước trung đoàn bộ cách độ 1km . Tiểu đoàn pháo mặt đất và tiểu đoàn pháo cao xạ đã lập trận địa ngay sau lưng trung đoàn bộ.

6h sáng ngày 21/1/1979, 2 mũi tiến quân của ta từ vị trí tập kết được lệnh hành tiến về phía U Đông. Thiết giáp M113 có bộ binh đi kèm cứ ép sát 2 bên lộ đường số 5 hành tiến rất chậm. Hỏa lực cối 82, DKZ75 và 12ly 8 của trung đoàn cũng được tăng cường cho các tiểu đoàn bộ binh để có thể chi viện hỏa lực kịp thời… Khoảng 8h30 đã nghe tiếng súng nổ đì đùng …, các đơn vị báo về đã có chạm trán với quân Pôn Pốt ở phía trước.

Tại sở chỉ huy trung đoàn các cỗ máy thông tin 2w được lệnh mở tần số làm việc hết công suất nhận thông tin từ ngoài trận địa chuyển về và chuyển đi những mệnh lệnh từ sở chỉ huy trung đoàn.

9h sáng đã có nhiều công điện từ các đơn vị phía trước. Ta đã chiếm được cây cầu nằm trên đường số 5 cách vị trí U Đông trên 10 km. Tôi nhìn rất rõ trên nét mặt của tất cả cán bộ chiến sỹ tại sở chỉ huy trung đoàn đều rạng rỡ hẳn lên… Lúc này tôi mới thấy các đồng chí trong ban chỉ huy trung đoàn dùng bữa cơm sáng mà các đồng chí phục vụ đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Tôi và anh Thiệp cũng nhanh chóng trở về ban chính trị, đóng cách sở chỉ huy trung đoàn chưa tới 100m để kiếm chút gì lót dạ vì hầu như suốt đêm nay chúng tôi không ngủ bụng đói cồn cào.

Chúng tôi ăn vội vã vài bát cơm đã nguội, trong khi các đồng chí trong ban chính trị vẫn còn giăng võng ngủ. Cảm nhận được sự mệt mỏi của đồng đội qua một đêm hành quân, anh Thiệp nói với tôi: “Cứ kệ để cho chúng nó ngủ, khi nào có công việc hãy đánh thức chúng dậy”.

10h, tôi và anh Thiệp lại có mặt tại sở chỉ huy trung đoàn, tin tức ngoài trận địa cứ dồn dập báo về, nhìn trên nét mặt của các đồng chí chỉ huy đã cảm thấy căng thẳng kèm theo sự lo âu…

Bộ đội ta vẫn đang nổ súng. Chiến sự trở nên vô cùng khốc liệt… 10h30, tiếng súng ngoài trận địa rền vang hơn lúc nào. Chúng tôi nhìn rất rõ 2 cột khói đen bốc lên từ hướng trận địa. Do sở chỉ huy nằm trên địa hình tương đối cao, phía trước  lại trống trải nên chỉ nhìn bằng mắt thường chúng tôi cũng có thể thấy được 2 cột khói đen ngùn ngụt bốc lên trời mỗi lúc một cao. Kinh nghiệm cho chúng tôi biết đây chính là những đám cháy bằng dầu. (mới có khói đen) nếu cháy nhà hoặc các vật dụng khác sẽ có (khói trắng ). Còn đang phân vân suy đoán thì đồng chí thông tin báo cáo nhận được tin qua máy bộ đàm, 2 xe thiết giáp M113 của ta đã trúng đạn địch. Cả sở chỉ huy lẫn chúng tôi… đều chùng xuống… mắt ai cũng đượm vẻ buồn lo. Lúc này tại sở chỉ huy trung đoàn cũng chưa thể ra những mệnh lệnh gì đành phải phó thác cho sự linh hoạt của những người chỉ huy ngoài trận địa và tinh thần chiến đấu dũng cảm của bộ đội đang trực tiếp giáp mặt với quân  thù…

11h  thêm một cột khói đen thứ 3 từ mặt đất ngoài trận địa bốc lên, chúng tôi cảm nhận được rằng sự thiệt hại của các đơn vị phía trước đang được tính bằng từng phút, từng giây…

11h20  thêm một cột khói thứ tư và đến 12h ngày 21/1/1979 đã có 7 cột khói đen nghi ngút. Đối ứng với 7 xe thiết giáp của ta đã bị trúng đạn của quân Pôn Pốt.

Lúc này không tài nào liên lạc được với ban chỉ huy tiểu đoàn thiết giáp. Các tiểu đoàn bộ binh vẫn có công điện báo về sở chỉ huy. Sau khi bị ta dùng hỏa lực mạnh, quân địch đã bỏ vị trí chốt chặn ở đầu cầu tạt ra 2 bên. Thiết giáp của ta đã nhanh chóng vượt qua cầu và lọt vào trận địa phục kích bên kia cầu của địch. Địch dùng nhiều loại hỏa lực bằng súng chống tăng như DKZ75, B40, B41 mà chủ yếu chúng bố trí ở hướng nam đường. Đây là địa hình rừng núi liên hoàn vào đến tận Am Len (căn cứ cố thủ chiến lược của chúng).

 Không khí vô cùng căng thẳng bao trùm khắp sở chỉ huy! Ngoài trận địa lại có những công điện cấp báo về : Giữa bộ binh ta và xe thiết giáp mất liên lạc. Đơn vị thiết giáp vẫn đang nằm trong vòng vây của quân Pôn Pốt, các đơn vị bộ binh vẫn chưa thể tiếp cận vì gặp phải làn hỏa lực dày đặc của địch.

Một quy luật là :Trong tác chiến hợp đồng  binh chủng thì xe tăng, thiết giáp không thể tách xa bộ binh, mặc dù tăng, thiết giáp có hỏa lực mạnh nhưng nó chỉ phát huy ở tầm xa, nếu để cho đối phương áp sát thì các con “cua sắt” hoàn toàn mất khả năng chiến đấu. Chỉ làm mồi cho các loại súng chống tăng tầm ngắn như B40 hoặc B41…

12h 30, lại thêm 2 cột khói đen ùn ùn bốc lên ngoài trận địa, đồng chí trung đoàn trưởng bắc ống nhòm quan sát rồi chúng tôi thay nhau nhìn qua ống kính… Trận địa trước  mặt được thu lại rất gần. 9 cột khói đen hiện ra ngay trước mặt chúng tôi. Đã xác định được tọa độ trận địa phục kích của địch, lệnh từ sở chỉ huy trung đoàn cho pháo 105+155 khai hỏa. Chỉ ít phút sau, hàng trăm quả đạn từ sau lưng trung đoàn bộ ào ào rẽ gió bay qua đầu chúng tôi trút bão lửa vào trận địa của quân Pôn Pốt. Nhờ có máy thông tin dẫn đường của các tiểu đoàn bộ binh nên pháo binh ta bắn rất chính xác ngay từ những loạt đạn đầu. Trận địa của địch chi cách trận địa của ta trong gang tấc mịt mù khói lửa.

13h, bất ngờ có một chiếc xe M113 của ta từ hướng trận địa chạy thục mạng về sở chỉ huy trung đoàn. Khi chiếc xe dừng hẳn, chúng tôi vội vàng  đến tiếp cận thì một cảnh vô cùng đau thương diễn ra ngay trước mắt. Chiếc xe thiết giáp  của ta đã lãnh trọn một quả đạn B40. Với sức nóng ghê gớm mấy ngàn độ xuyên vào lòng xe nên cả 3 chiến sỹ trong xe không còn ai sống sót. 3 thi thể anh em nằm co quắp, mặt mũi cháy đen thui, không thể nào nhìn ra hình dạng… đồng chí lái xe ngồi ở phía trước nên chỉ bị bỏng nặng, cũng may thùng chứa dầu vẫn còn nguyên vẹn nên chiếc xe không bị bốc cháy và chiến sỹ lái xe đầy dũng cảm đã đưa chiếc xe bị trọng thương vượt qua vòng vây quân thù trở về, đồng chí lái xe chỉ ú ớ được mấy câu “xe của chúng em lọt vào trận đ0ịa phục kích của địch…chúng em bị bao vây…rất nhiều xe bị trúng đạn” rồi ngất đi… Băng ca của đội phẫu thuật đã có mặt kịp thời để chuyển ngay đồng chí đến trạm cấp cứu trung đoàn !

13h30 lại thêm 2 cột khói bốc lên ngoài trận địa. Pháo mặt đất của ta vẫn cấp tập bắn phá trận địa địch. Từ ngoài trận địa báo về, bọn địch vẫn “đeo bám” đoàn xe thiết giáp . Các tiểu đoàn bộ binh vẫn còn dậm chân tại chỗ chưa nhích thêm được một bước nào do gặp phải sức kháng cự điên cuồng và những làn hỏa lực dày đặc.

Lệnh từ sở chỉ huy trung đoàn cho pháo cao xạ tham chiến… Đoàn xe kéo pháo 37, 40 ly ầm ầm vượt qua sở chỉ huy tiến ra phía tiền duyên. Đúng 14h30 ngày 21/1/1979,  hơn chục khẩu cao xạ đã hạ nòng khạc đạn vào trận địa địch, phối hợp nhịp nhàng với pháo mặt đất tạo nên sức hủy diệt ghê gớm. Nhiều công sự của địch bị pháo ta thổi bay…Các đơn vị bộ binh của ta được lệnh tiến công …

 17h, ngoài trận địa báo về, quân ta đã làm chủ hoàn toàn trận địa, bọn địch lớp chết, lớp bị thương, số sống sót đã bỏ chạy vào rừng, các đơn vị bộ binh của ta đã bắt tay được với đơn vị bạn và được lệnh tản ra xung quanh lập thành tuyến phòng ngự, sẵn sàng chiến đấu đề phòng quân địch quay lại phản kích.

Khoảng 18 giờ tiểu đoàn 1 (tiểu đoàn chủ công của trung đoàn ) đã được xe vận tải quân sự gấp rút chuyển từ sân bay Kom Pông Chi Năng về tới nhập vào đội hình trung đoàn ( nơi trận địa diễn ra ác liệt hồi chiều ) đã tăng thêm sức mạnh  đáng kể cho khu vực này !

 Cũng 18 giờ trung đoàn bộ, trong đó có sở chỉ huy trung đoàn được lệnh “nhổ neo” hành quân về hướng trận địa. 21 giờ chúng tôi chỉ còn cách trận địa khoảng 1km và được lệnh dừng chân, ém quân trong một vạt rừng thưa nằm sát bên vệ đường số 5 về hướng bắc. Mặc dù từ chiều đến giờ cả ban chính trị chưa ai có một hột cơm vào bụng nhưng anh Thiệp vẫn quyết định hội ý và phân công ngay các đồng chí trợ lý xuống các tiểu đoàn bộ binh giúp giải quyết chính sách thương binh, liệt sỹ.

           Đồng chí Trưng + Hiệp xuống D2,

Đồng chí Huyền + Cúc xuống D3,

Đồng chí Kỷ và các đồng chí còn lại hỗ trợ các đơn vị trực thuộc, trong đó có các đồng chí hy sinh tại trạm phẩu thuật trung đoàn. Tất cả chúng tôi đều đổ nước lạnh vào bịch gạo sấy, chờ cho nó thành cơm rồi ăn tạm lúc đi đường. Suốt đêm hôm đó toàn bộ trung đoàn không ai chợp mắt. Các đồng chí cán bộ sư đoàn và quân khu cũng nườm nượp xuống để giúp chúng tôi khắc phục hậu quả…

7h sáng 22/1/1979 tôi ,anh Thiệp và một số đ/c bên ban tham mưu đã có mặt tại trận địa chiều qua. Hướng nam đường số 5 là trận địa phục kích của quân Pôn Pốt, rất nhiều công sự tan hoang và hàng trăm xác địch vẫn còn nằm chết chổng queo bên mép công sự. Gần chục khẩu DKZ75 của địch bị pháo ta phá hủy nằm trơ nòng bên các ổ đề kháng. Ta thu rất nhiều vũ khí bộ binh AK, RPD, B40, B41...

Tại hướng Bắc đường trong một phạm vi rất hẹp, 11 chiếc xe thiết giáp M113 của ta bị trúng đạn địch. Nằm rải rác không có hàng ngũ gì. Tuy xe bị cháy nhưng vẫn còn lòi ra những lớp sơn xanh hoen ố và nhiều xe vẫn còn nhìn rõ ngôi sao vàng 5 cánh. Bộ phận quân giới của ta quyết định dùng dầu hắc sơn đen ngôi sao của những chiếc xe xấu số kia… Toàn bộ số liệt sỹ của đơn vị thiết giáp đã được đồng đội di dời  ngay trong đêm ở một nơi quy định…

Đây là một trận đánh khốc liệt nhất của trung đoàn 156, sư đoàn 339 và các đơn vị tham chiến kể từ khi ta mở chiến dịch tổng phản công trên chiến trường CPC. Để giải tỏa cho đơn vị bạn đang bị bao vây ở U Đông và cứu nguy cho thành phố Phnom Pênh, hàng trăm cán bộ chiến sỹ của trung đoàn và đơn vị tham chiến đã ngã xuống!

9h sáng ngày 22/1/1979, chúng tôi lại trở về Sở chỉ huy trung đoàn. Sở chỉ huy trung đoàn quyết định dừng chân tại chỗ và lệnh cho các tiểu đoàn bộ binh tiếp tục củng cố công sự, nhận bổ sung vũ khí đạn dược chuẩn bị cho các trận đánh tiếp theo…

(còn nữa…)

BÌNH LUẬN  

 
0 #9 Hồi Ký Chiến TrườngArchie 21-06-2017 22:47
First off I want to say great blog! I had a quick question that I'd like to ask if you do
not mind. I was curious to know how you center yourself
and clear your mind before writing. I've had a difficult time clearing my thoughts in getting my thoughts out.
I truly do enjoy writing however it just seems like the first 10 to 15 minutes are wasted simply
just trying to figure out how to begin. Any suggestions or tips?
Many thanks!

My web blog :: foot pain heel
Trích dẫn
 
 
0 #8 Hồi Ký Chiến TrườngJoni 16-05-2017 07:04
Hi my loved one! I wish to say that this post is amazing, great written and come with approximately all significant infos.
I would like to peer extra posts like this.

Feel free to surf to my web-site - cleats adidas adipower (Pat)
Trích dẫn
 
 
0 #7 Khốc liệtNam Thanh 13-01-2016 19:08
Tình cờ gặp được bài viết này trên mạng ! trận đánh này ta thương vong quá nhiều ( nhất là đơn vị xe tăng ) lúc đó tôi công tác tại tiền phương cục tham mưu quân khu nên nắm thông tin rất rõ ! cảm ơn đòng chí Kiên ! chúc d/c mnh5 giỏi !
Trích dẫn
 
 
0 #6 Khốc LiệtHải Hoàng 28-09-2015 14:47
Anh Kiên có trí nhớ rất tốt ,rất đúng tới từng chi tiết nhỏ ! cảm ơn anh đã cho chúng tôi được sống lại những ngày tháng trên chiến trường đánh quân Pôn Pốt ,đội quân tàn ác và rất dã man ...! Chúc anh mạnh khỏe !
Trích dẫn
 
 
0 #5 Cảm nhậnHoàng Thị Thắm 14-04-2015 15:57
Đáng lẽ dân tộc ta đã được hòa bình yên vui nhưng bọn CPC vô ơn bợi nghĩa ,bám đít giặc tàu phản bội đất nước ta ! các anh người chiến sỹ QđNDVN anh hùng lại phải có mặt để tiêu giệt giặc thù giữ bình yên cho Tổ quốc VN .
cảm ơn quân đội VN anh hùng !
Trích dẫn
 
 
0 #4 kính gửi các chú e156 f339Quốc Trung 19-03-2015 13:31
Trận đánh này của các chú quá gay go ! qua bài comment giải thích của chú kiên chúng đã hình dung được tầm quan trọng của quân đội nha6n dân VN anh hùng trên chiến trường CPC đâu chỉ đơn thuần là làm nghĩa vụ quốc tế. .xương máu của các chú mãi mãi tô thắm thêm trang sử vẻ vang cho dân tôc ,cho đất nước VN yên vui ,hòa bình ,cho nhân loại được yên ổn !
cảm ơn , ghi nhớ công lao của các chú ,các bác CCB ! Muôn đời tạc dạ và ghi nhớ công ơn của các chú đã ngã xuống trong trận chiến này !
Trích dẫn
 
 
0 #3 Cảm nhậnViệt Nga 19-03-2015 09:37
Mỗi lần được đọc thêm bài viết mới của chú Kiên là lại thêm cuốn hút chúng cháu vào hồi ký của người lính trận đã từng trải qua bao nhiêu gian khổ hy sinh ! đọc bài này cháu không cầm được nước mắt khi thấy các chú phải hy sinh tính mạng nhiều quá để vĩnh viễn giữ yên hòa bình cho đất nước việt nam ta .ngàn lần tri ân các anh hùng liệt sỷ đã ngã xuống vì Tổ Quốc VN ,Vì nhân loại !
Cô Hiền Lương ơi! Chúng cháu đã được nhìn thấy cô và được đọc nhiều bài văn ,bài thơ của cô trên websi e207 này và hôm nay lại được nhìn thấy chồng cô là phi công Nguyễn Doãn Thuấn đầy dũng cảm ,mưu trí ,tài ba .mặc dù chú đã bị thương nhưng vẫn còn khỏe mạnh ,phong độ và rất điển trai cô ạ ! Chúc gia đình cô chú luôn vui ,hạnh phúc !
Trích dẫn
 
 
0 #2 Cuộc chiến bắt buộcVũ Trung Kiên 18-03-2015 17:05
Ngay từ khi mở chiến dịch TỔNG PHẢN CÔNG TRÊN CHIẾN TRƯỜNG CPC Đảng ta đã xác định GIÚP BẠN CHÍNH LÀ GIÚP MÌNH .
Bọn đầu sỏ Pôn Pốt do TQ giật giây đã xác định "phải tiêu diệt hết người Việt Nam bằng bất cứ giá nào ..." nên đã gây ra cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam làm mấy chúc ngàn dân vô tội thiệt mạng ...Chúng dự kiến chỉ vài năm sau nữa khi quân đội của chúng đã đủ mạnh sẽ ào ạt tấn công đánh chiếm Sài Gòn và toàn bộ các tỉnh Miền Tây rồi sau đó làm bàn đạp tiến ra phía Bắc !
Không còn cách nào khác Đảng ta phải đưa quân đội lên CPC tiêu diệt kẻ thù để vĩnh viễn giữ yên bờ cõi . Giống như ông cha ta ngày xưa đã đem quân qua biên giới TQ đánh giặc để giữ yên bờ cõi nước Nam !
Trích dẫn
 
 
0 #1 Xúc động!Hiền Lương 18-03-2015 15:06
Trận đánh nào cũng mất mát đau thương, nhưng có những trận đánh thật sự khốc liệt và mất mát đau thương đến độ ám ảnh! Trong bài Hồi ký này, mất mát đau thương cũng ám ảnh lòng người mạnh mẽ! Phía Tổ quốc đã thanh bình, phía các anh là chết chóc....Nhưng Người Lính vẫn không hề nao núng, vẫn kiên gan đi vào chốn hiểm nguy, và ngã xuống không một lời than khóc! Bầu trời xanh trên đầu, mặt đất dưới chân, đâu phải Tổ quốc mình, anh giản dị hy sinh vì Hòa bình nhân loại. Bây giờ, còn nhiều Người Lính vẫn nằm đâu đó trong lòng đất CPC, có thể chẳng bao giờ các Anh được trở lại Quê nhà!
Trích dẫn
 

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat