gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự Hồi ký chiến trường - Bài 37

Hồi ký chiến trường - Bài 37

 

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG – BÀI 37

VŨ TRUNG KIÊN – CCB E207- CCB E156


e30

Lính sư đoàn 339 tiếp cận đánh chiếm Pô Xát ( Nguồn lịch sử F 339)

Chiến dịch tổng phản công trên chiến trường CPC đến ngày 7/1/1979 đã cơ bản hoàn thành, nó gần giống như ngày 30/4/1975 khi ta tiến vào giải phóng Sài Gòn, chỉ có điều là cơ quan đầu não của bọn diệt chủng Pôn Pốt ở đây rất ngoan cố và xảo quyệt cộng với lực lượng chủ lực của địch chưa bị tiêu diệt nên chúng vẫn còn rất mạnh ... Chúng thực hiện chiến thuật “ bèo dạt” bước đầu rút khỏi thủ đô Phnom Pênh và một số thành phố khác. Chuyển quân về vùng nông thôn và rừng núi, tạo thời cơ quay lại phản công…

Sáng ngày 8/1/1979, Ban chính trị chúng tôi rất vui mừng khi quân khu và sư đoàn cùng một lúc bổ sung tăng cường thêm 2 sĩ quan, đó là anh Thiệp, đc Thơ.

Anh Nguyễn Ngọc Thiệp quê ở Hà Bắc được chính thức điều về giữ chức chủ nhiệm chính trị (lúc này anh Ba Nhu vẫn còn tạm quyền). Anh Thiệp có nước da sạm, rắn chắc, người cao, khuôn mặt rất hiền hậu, khi nói chuyện hay bị cà lăm (nói lắp), tính tình vui vẻ, hòa nhã, rất thương cán bộ cấp dưới và đồng đội .

Đc Thơ được bổ sung cho bộ phận dân vận, hiện nay là nhà doanh nghiệp đang sinh sống tại quận Thủ Đức – Tp Hồ CHí Minh.

Cũng thời gian này Ban chỉ huy trung đoàn quyết định điều động đ/c Hiệp từ cơ quan tài vụ sang tăng cường cho ban chính trị và được bổ sung cho cơ quan tuyên huấn ( Đ/c Hiệp  quê Vĩnh Phú về xây dựng trung đoàn ngay từ khi thành lập đã từng tham gia chiến đấu ở biên giới Đồng Tháp ,An Giang...Sau này chuyền về công tác tại Tổng cục chính trị Quân Đội Nhân Dân Việt Nam và hiện nay đang sinh sống tại Hà Nội )

16h ngày 8/1/1979, chúng tôi được lệnh hành quân. Đội hình hành quân gồm đủ các loại xe cơ giới, lại ầm ầm dũng mãnh lăn bánh trên đường số 5.

Đường số 5 bắt nguồn từ Phnom Pênh qua U Đông đi Kom Pong Chi Năng đi Pô Xát, đi Bat Tam Băng rồi qua Thái Lan. Đoạn đường này mặt rộng cũng giống như đường số 4 có điều không được bằng phẳng, rất nhiều ổ gà, ổ voi… nhiều chỗ bề mặt lớp nhựa đã bị tróc hết, lòi lên một lớp đá xô bồn, khi xe chạy qua là cả một lớp bụi cuốn lên, lan tỏa mù mịt, rất tội nghiệp cho những chiếc xe chạy sau. Có lẽ con đường này từ thời chế độ Lon Non (1970-1975) cho đến thời Pôn Pốt (1975-1979) không được tu sửa nên nó mới xuống cấp một cách tồi tệ đến như vậy.

Đoàn xe dài hút tầm mắt, mỗi xe cách nhau độ 30m. Chiếc xe GMC chở ban chính trị cứ lắc lư dữ dội, lúc nghiêng bên này, lúc ngả bên kia nên lính ta ngồi 2 bên phải bám vào thành xe cho thật chắc, cố để không bị văng xuống đất.

Khoảng 20h, đoàn xe dừng lại. Các đơn vị trinh sát và bộ binh được lệnh lùng sục… Xa xa vẫn có những tiếng súng nổ lẹt đẹt. Khả năng bộ phận đi đầu đã có chạm trán với địch. Chúng tôi nhanh chóng xuống xe, tản ra 2 bên vệ đường. Các đc phục vụ được trang bị AK đã lên đạn sẵn sàng chiến đấu. Gần 20 sĩ quan của Ban chính trị mang toàn súng ngắn, cũng đã rút súng ra khỏi vỏ. Tôi kiểm tra lại vũ khí mang theo bên mình. Một khẩu K54 với 3 băng đạn, mỗi băng 8 viên, trong đó 1 băng đã  nạp vào súng. “Giời ơi là giời!”, tôi thầm nghĩ! Nếu lính Pôn Pốt mà ập đến  thì không biết phải chiến đấu bằng cách nào? Sờ vội lại túi cóc ở ba lô, thấy còn 1 bọc đạn gói trong chiếc vớ ( bít tất ) đã cũ, có lẽ cũng phải gần trăm viên… Do vậy tôi cũng tạm yên lòng! Nhưng có một điều làm tôi thực sự tin tưởng là ở phía trước, phía sau, bên phải, bên trái, đều có những đơn vị xe tăng, thiết giáp, bộ binh án ngữ. Nếu mà bọn lính Pôn Pốt tới được vị trí này thì chắc chắn phải bước qua xác của những người lính đơn vị nêu trên !

22h, chúng tôi lại lên xe tiếp tục hành tiến. Xe chạy rất chậm ( chỉ gấp vài lần người đi bộ) Khoảng 23h, anh Thiệp bảo tài xế cho xe dừng lại khi phát hiện một tốp lính ta đang bu lại bên vệ đường… Khi xe dừng hẳn, tôi và anh nhanh chóng xuống xe, trời tối mờ tuy không nhìn rõ mặt người nhưng tôi biết  chắc chắn tốp lính này thuộc đơn vị trinh sát của trung đoàn.

Khoảng 5 -6 đc chiến sỹ trinh sát đang túm tụm vây quanh một thứ gì đó… Tôi nghe “các lính” bàn tán xôn xao, người bảo đây là vàng… người khác lại bảo đây là đồng… cãi nhau chí chóe. Anh Thiệp bước lại, lấy 1 miếng đưa cho tôi. Bật đèn pin lên, tôi nhìn rất rõ 2 chữ Kim Thanh (loại vàng này tôi rất rành, khi còn ở nhà đã được mẹ cho xem. nó là loại vàng Đông Dương có từ rất lâu đời, 1 lá bằng 1 lượng. Ước chừng “đống” vàng khoảng độ trên 2 ký do anh em trinh sát gom được). Không cần biết xuất xứ từ đâu… Anh Thiệp dặn các đc trinh sát gói lại đem giao nộp cho ban chỉ huy đại đội trinh sát.Chờ ý kiến của trung đoàn. (Lúc này đại đội trinh sát do đc Bình quê Vĩnh Long đang làm chính trị viên trưởng).

Giải quyết xong tình huống bất ngờ… tôi và anh Thiệp lại lên xe. Tốc độ của xe lúc này chạy nhanh hơn vượt lên một đoạn khá xa. Ngồi trên xe tôi suy nghĩ: “Đúng là lính mình tụi nó quá thật thà, đến ngay vàng – đồng cũng không phân biệt được và số vàng kia chẳng bao lâu ban chỉ huy đại đội trinh sát sẽ phải đem giao nộp đủ cho chính quyền làm tài sản kiến tạo lại đất nước CPC”. Nghĩ xong rồi lại thương vô cùng những người lính của mình, khi chiến đấu thì dũng mánh phi thường, mà trong đời thường thì quá đỗi hiền lành, bình dị và chất phác!

Khoảng 2h sáng ngày 9/1/1979, chúng tôi được lệnh dừng chân, hai bên là cánh đồng tương đối bằng phẳng có rất nhiều cây Thốt Nốt mọc thành từng cụm đan xen. Không phải đào công sự nên bộ đội ta đã trải tấm nilon ngay trên mặt ruộng rồi nhanh chóng đi vào giấc ngủ…bởi mọi người ai cũng đã thấm mệt…suốt thời gian qua, triền miên vừa đánh giặc, vừa hành tiến nên trong thời gian hành quân, chúng tôi không tài nào chợp mắt.

6h, chúng tôi thức giấc, vội lấy bát rót nước từ những chiếc can nhựa đem theo xe nhanh chóng súc miệng, rửa mặt rồi ăn cơm sáng. Trên thông báo, lúc này chúng tôi đã vượt qua thị trấn U Đông khoảng 10km, làm tôi hình dung đến khu vực tôi và anh Thiệp đã gặp các đc trinh sát hồi đêm.

Thị trấn U Đông nằm cách thủ đô Phnom Pênh khoảng trên 40km, án ngữ trên quốc lộ số 5. Khi Phnom Pênh thất thủ, bọn Pôn Pốt đã tháo chạy và co cụm về đây. Lúc bị quân ta truy đuổi, chúng đã tản ra và tháo chạy vào rừng, củng cố lực lượng để chờ cơ hội phản công lại… Cũng chính vì lẽ đó mà sau này, nơi đây đã diễn ra một cuộc chiến đẫm máu vô cùng khốc liệt giữa trung đoàn 156 F339 và các đơn vị tham chiến với tàn quân giặc!

Cả ngày hôm đó mùng 9/1/1979, chúng tôi được dừng chân chờ lệnh… Đơn vị trinh sát và các đơn vị bộ binh được giãn ra truy quét tàn quân địch vẫn còn lảng vảng rất gần . Nhưng bọn địch biết chắc, lúc này lực lượng của ta vẫn còn rất sung sức nên chúng chưa dám “xuất đầu lộ diện”...

5h sáng ngày 10/1/1979, chúng tôi lại lên xe tiến về phía trước ( hướng biên giới Thái Lan). Giao U Đông lại cho E157 tiếp quản và sau đó là E158. Bởi có F330 đi trước mở đường nên không đầy 3 giờ đồng hồ đoàn xe của chúng tôi đã đến sát  thị xã Kom Pông Chi Năng.

Thị xã Kom Pông Chi Năng nằm cách Phnom Pênh gần 100km về hướng Tây, ngay trên trục lộ số 5 đi Pô Xát. Từ thị xã rẽ phải có con đường đi ra Biển Hồ và  một sân bay cũ đã bị bỏ hoang từ trước năm 1975 . Rẽ trái là con đường tiến đến sân bay mới . 9h, đoàn xe đã đưa chúng tôi đến đúng vị trí tập kết, rồi tất cả được lệnh hành quân bộ. Lúc này chúng tôi chỉ còn cách sân bay Kom Pông Chi Năng khoảng 7km.

Trên thông báo, một đơn vị của ta đã vượt qua Kom Pông Chi Năng và đang  tiến về Pô Xát. Trung đoàn lệnh cho các đơn vị bộ binh  giãn đội hình hai bên lộ. Có chỗ sâu vào 1km lập thành tuyến phòng thủ bảo vệ thị xã Kom Pông Chi Năng.

9h30. Trên quốc lộ số 5 vẫn ầm ầm những đoàn xe cơ giới đang tiến vào thị xã. Đây là cơ quan sư đoàn bộ 339 và tiền phương của quân khu 9 vẫn bám sát các mũi tiến quân để chỉ huy các đơn vị tiếp tục truy quét quân Pôn Pốt và giải phóng các vùng đất còn lại.

Sở chỉ huy trung đoàn đóng tại một phum nhỏ, dân đã bị lính Pôn pốt ép buộc chạy theo chúng. Gọi là phum sóc nhưng nhà cửa ở đây rất tuềnh toàng, xung quanh là những vạt rừng thưa gồm đủ các loại cây tạp nham. Chúng tôi gặp một nhà chứa lúa vẫn còn nghi ngút khói. Nhà chứa lúa này đã bị lính Pôn Pốt đốt khi chúng lùa dân chạy vào rừng . Trong lúc tạm dừng chân, các đc nuôi quân cũng vội vã bắc bếp và được lệnh nấu thêm suất cơm nắm cho buổi chiều. Do đó, chúng tôi biết chắc không dừng lại nơi này lâu…

Quả như dự đoán, 12h  ngày 10/1/1979, trung đoàn bộ trong đó có sở chỉ huy trung đoàn, lại vội vã hành quân. Lúc này, các xe vận tải cơ giới, xe thiết giáp, xe kéo pháo đã tách ra khỏi đội hình của trung đoàn. Trung đoàn 156 có nhiệm vụ hành quân đánh chiếm sân bay Kom Pông Chi Năng. Đây là một sân bay quân sự mới được bọn Pôn Pốt mở rộng và nâng cấp. Một số hạng mục công trình vẫn còn dang dở nên số lượng máy bay đậu tại đây không nhiều. Mặc dù vậy bọn Pôn Pốt vẫn cho một lực lượng lớn đồn trú vòng ngoài để bảo vệ sân bay. Chúng tôi hành quân theo đội hình hàng dọc. Lúc này đơn vị trinh sát và các tiểu đoàn bộ binh đã áp sát rất gần sân bay . Thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng súng nổ đì đùng phía trước do đụng độ giữa bộ binh ta với quân địch. Mỗi lần như vậy, sở chỉ huy trung đoàn lại tạm dừng chân để nắm bắt tình hình đồng thời ra những mệnh lênh kịp thời ... Cối 82, DKZ75, 12ly8 được tăng cường trực tiếp cho các tiểu đoàn bộ binh để khi gặp địch là kịp thời chi viện hỏa lực…

14h, trung đoàn bộ chỉ còn cách sân bay khoảng 2,5km. Những bức điện thông qua máy 2w vẫn liên tục từ các tiểu đoàn bộ binh phía trước báo về… Lúc này chúng tôi đang dừng chân tại một vạt rừng thưa (một loại cây không cao lắm đan xen trên cỏ…). Trên trời không một gợn mây và nắng chiếu xuống như đổ lửa. Với sức nóng ghê gớm, nên khi có lệnh dừng chân là chúng tôi nhanh chóng tìm bóng cây làm nơi trú ngụ. Tôi và anh Thiệp cùng cậu liên lạc xông thẳng vào một lùm cây có tán cao và gặp ngay mấy chiếc xe bò. 5,6 con bò cũng được cột gần đó. Khi nhìn thấy chúng tôi, nó hốt hoảng, ngơ ngác, rồi rống lên những tiếng ò..ò… Cậu liên lạc vội tháo khẩu súng AK ra khỏi người lăm lăm trong tay lên đạn…Tôi và anh Thiệp cũng vội vàng “moi” 2 khẩu súng ngắn…Chúng tôi tiến sâu mấy chục bước nữa thì gặp  một tốp người dân ( khoảng từ 4-5 gia đình đang thu mình khúm núm trong lùm cây). Nhìn thấy chúng tôi, mấy người già tỏ ra rất sợ sệt. Hai tay chắp lại xá xá. Tội nghiệp nhất khi thấy những cụ ông, cụ bà đều đáng tuổi cha mẹ chúng tôi, quỳ mọp dưới đất …

Trong đầu óc tôi bỗng lại bừng hiện những hình ảnh của năm 1970, khi  tiến quân đánh bọn Lon Non,  gặp bộ đội chúng tôi nhân dân CPC cứ nghĩ giống như bọn lính Lon Non, để an toàn cho tính mạng của họ, nên họ cũng có những động tác… y hệt… Và những người dân này ở một vùng đất cách xa thủ đô Phnom Pênh về hướng biên giới Thái Lan.Có lẽ đây là lần đầu tiên họ gặp những người lính của quân đội nhân dân Việt Nam.

Tôi vội tra súng vào vỏ đến đỡ các cụ già rồi ra hiệu cho họ ngồi xuống. Câu đầu tiên tôi nói bằng tiếng CPC: “Dương khơ nhôm coong tóp prochichuôn Việt Nam” (Chúng tôi là quân đội nhân dân VIệt Nam). “Vay coong tóp PonPot” (Đánh quân Pôn Pôt). “Pro chi chuôn Cam Pu Chia ot ay tê” (Nhân dân CPC không có sao đâu). Rồi tôi tiếp tục hỏi …bằng tiếng CPC. Tôi đã biết được tốp người này nhà ở phum gần đường số 5, mới chạy vào đây cách mấy tiếng đồng hồ. Mà theo lời tuyên truyền của chính quyền Pôn Pốt : Gặp bộ đội Việt Nam họ sẽ bị “cap duon tùng o” (giết sạch)”. Giống như bọn lính Pôn Pốt đã giết sạch nhân dân ta khi chúng tràn xuống lãnh thổ VIệt Nam. Những người dân này họ còn cho chúng tôi biết thêm:  dân họ sợ chạy đi đông lắm… vào tận trong rừng sâu. Mấy gia đình này có nhiều người già và trẻ em bị ốm, cộng với mấy con bò kéo xe cũng đã già yếu không đi xa được nên đành phải ở lại đây !

Nghe những lời tâm sự của những người dân hiền lành, chất phác, chân thực, chúng tôi thật đau lòng… Tôi giảng giải cho họ ít điều rồi khuyên họ trở về quê cũ làm ăn sinh sống (Tuy rằng với kiến thức “ nói tiếng CPC ít ỏi”của tôi chẳng biết họ có hiểu hết không ? chỉ thấy trên miệng họ phát ra những tiếng pa..pa…giống như tiếng Việt Nam của mình dạ …dạ…)

20 h ngày 10/1/1979, một bộ phận của ta đã tiến vào kiểm soát sân bay Kom Pông Chi Năng . Quân địch ở đây đã tháo chạy vào rừng. Các đơn vị bộ binh được lệnh tản ra xung quanh truy quét tàn quân địch và lập hệ thống phòng thủ sẵn sàng chiến đấu đề phòng quân địch quay lại phản kích.

Trung đoàn bộ trong đó có sở chỉ huy trung đoàn quyết định đóng quân ngay cạnh đập nước. Đây là một khu nhà tuy nhỏ nhưng được xây dựng rất kiên cố, xung quanh tường được xây bằng đá loại cỡ 30x40, nên rất thuận tiện cho việc tránh đạn nhọn hoặc mảnh pháo của địch. Lúc này chúng tôi mới có cơ hội được tắm giặt để giữ gìn sức khỏe chuẩn bị tinh thần cho những trận đánh rất khốc liệt đang chờ ở phía trước…

(Còn nữa…)

LSV (g/th)

BÌNH LUẬN  

 
0 #2 Chào chú Kiên, chú Thông và các chú e 207Cháu Nhung 26-02-2015 13:16
Nhân dịp năm mới xin chúc các chú luôn mạnh khỏe , hạnh phúc . cháu vẫn thường xuyên vào đọc bài trên web sit e207.net.vn các chú ạ ,cháu rất ấn tượng với những bài HK của chú Kiên , chú đã kể lại nhiều chiến công của các chú của quân đội ta trong công cuộc đánh giặc giữ nước !
Trích dẫn
 
 
0 #1 Chào anh trung KiênNguyễn ngọc Hùng 25-02-2015 10:47
Cảm ơn anh Kiên đã cho đồng đội ôn lại kỷ niệm chiến trường xưa . mà phải co7ng nhận anh có trí nhớ rất cực kỳ .Nhân dịp xuân sang chúc anh và gia đình luôn mạnh giỏi để viết tiếp hk anh nhé ! thân mến chào anh !
Trích dẫn
 

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat