gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự Hồi ký chiến trường - Bài 35

Hồi ký chiến trường - Bài 35

 

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG – BÀI 35


VŨ TRUNG KIÊN, CCB E207 – E156


e35


11h ngày 5/1/1979, chúng tôi được lệnh lên xe tiếp tục hành quân tiến về phía tiền duyên. Vậy là đội hình hành quân gồm đủ các loại xe cơ giới (xe tăng, thiết giáp, xe chở quân, xe kéo pháo… ầm ầm chuyển động). Tôi nhìn rất rõ anh Sáu Lưỡng trung đoàn trưởng đội chiếc mũ sắt ngồi trên nóc chiếc xe thiết giáp M113 rất oai vệ, chiếc xe lúc nhập vào đoàn quân… có lúc lại tách ra vượt lên phía trước…

Anh Sáu Lưỡng tên thật là Nguyễn Văn Lưỡng lớn hơn tôi 4 tuổi quê ở xã Trung An, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Nhà anh ở cập quốc lộ số 1 cách đường rẽ vào Đồng Tâm khoảng 2 km, cách ngã 3 Trung Lương khoảng 2,5 km. Thời gian đánh Mỹ anh đã từng là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2009. Rất nhiều lần anh đã chỉ huy đơn vị chiến đấu bảo vệ an toàn cho tỉnh ủy tỉnh Định Tường (nay là Tiền Giang) thoát khỏi vòng vây của địch, nên được tỉnh ủy rất mến mộ và coi anh thuộc loại “con cưng” nhất. Sau 1975, anh giữ chức tham mưu phó tỉnh đội Tiền Giang và được điều về làm E trưởng E8 (156) khi thành lập sư đoàn 339. Sau này anh được phong quân hàm thiếu tướng, giữ chức tư lệnh phó quân khu 9. Hiện anh đã về hưu và đang sinh sống tại quê nhà.

Đoàn xe vượt một chặng đường khoảng 10km trên quốc lộ số 2 (qua khỏi thị xã Tà Keo) thì rẽ trái tiến vào một con đường đất rộng khoảng 5 -6m, hướng thẳng về thị xã Kom Pong Sư Pư.

Thị xã Kom Pong Sư Pư là tỉnh lỵ của tỉnh Kom Pong Sư Pư nằm trên quốc lộ số 4, từ cảng Kom Pong Som đi Phnompenh và cách thủ đô Phnompenh khoảng 50 km. Nơi đây được quân Pôn Pốt chọn làm căn cứ hậu cần quân sự. Chịu trách nhiệm tiếp ứng đạn dược, vũ khí… cho quân khu Tây Nam và các nơi khác, nên nó có tầm quan trọng đặc biệt và được chúng bố phòng rất chặt chẽ.

Bộ chỉ huy chiến dịch và quân khu, sư đoàn 339 quyết định giao cho trung đoàn 156 làm mũi đột kích, đánh chiếm và giải phóng thị xã Kom Pong Sư Pư. 16h ngày 5/1 sở chỉ huy chỉ còn cách thị xã độ chừng 5km và được lệnh dừng chân.

Trung đoàn bộ (trong đó có sở chỉ huy trung đoàn) đóng quân ngay bên phải con đường đất có rất nhiều bụi tre, lác đác là những nhà dân đan xen với những cây xoài trĩu quả. Nhìn những cây xoài quả còn non nhưng mật độ của nó bao trùm kín vòm cây, rũ xuống tới gần mặt đất, cứ tưởng chừng như cây không có lá. Phong cảnh ở đây làm tôi chợt nhớ lại thời kỳ năm 70-71, khi trung đoàn 207 tiến đánh bọn Lon Non ở Kom Pong Thom và Kom Pong Chàm, tôi đã ở và gặp nhiều miền quê, lúc đó cũng có những cây xoài trĩu quả, giống hệt như những cây xoài ở đây. Nhân dân ở vùng này bị bọn Pôn Pốt ép buộc đã bỏ chạy vào rừng nên các phum sóc chẳng thấy một bóng người. Ngoài những cây xoài còn rất nhiều loại cây khác như dừa, sapoche, chuối, đu đủ… nhan nhản ngay trước mặt, nhưng bộ đội ta không ai đụng chạm đến vì trong 9 điều của chính phủ và kỷ luật quân đội có QUY ĐỊNH: “Không được đụng đến cái kim, sợi chỉ của dân” mà!.. Lúc này anh Nguyễn Lộc Nhu đi công tác dưới tiểu đoàn 2 vẫn chưa về nên mọi công việc của Ban Chính trị đều do tôi quán xuyến. Tôi đã yêu cầu anh em trong cơ quan khẩn trương đào công sự đề phòng khi ta nổ súng địch sẽ phản pháo. Cứ 3 người một hầm, chẳng mấy chốc ban chính trị đã có gần chục chiếc hầm lộ thiên, sâu độ 80 phân, chủ yếu để tránh mảnh, còn pháo của địch nó mà rơi trúng hầm thì kể như “toi”.

Tôi trải tấm ny lon xuống hầm rồi balo, súng đạn, tất tần tật cũng được bỏ xuống… Nằm ngả lưng sau gần 1 ngày hành quân bằng cơ giới “thật sảng khoái” làm tôi lại thấy chạnh lòng nhớ lại những năm tháng còn ở E207, bộ đội ta phải hành quân, lội đồng giữa mùa nước. Rồi máy bay của quân thù xả đạn, phóng rốc két chỉ sau mấy tiếng đồng hồ hàng trăm chiến sỹ ta hy sinh (trận mùng 3/10/1973 tại Rạch Đá Biên tỉnh Long An)…

Đang suy nghĩ miên man và thiu thiu đi vào giấc ngủ, tôi được đồng chí liên lạc của ban chính trị đánh thức và thông báo có điện của sở chỉ huy trung đoàn mời họp. Cũng chỉ đi bộ chưa tới 100m, tôi đã có mặt tại sở chỉ huy cùng với các đồng chí bên ban tham mưu, hậu cần. Dưới một gốc cây me chua to tướng. Bên cạnh là một chiếc hầm kiên cố giành cho sở chỉ huy được bộ phận công binh vừa mới hoàn thành. Ở đây chúng tôi được anh Út Đậu (chính ủy) quán triệt cặn kẽ những nhiệm vụ… và yêu cầu… đặc biệt anh nhắc đi nhắc lại 9 điều quy định, chính sách dân vận… Đ/c trung đoàn trưởng, đ/c tham mưu trưởng, trưởng ban tác chiến vẫn đang vùi đầu vào tấm bản đồ quân sự được trải ngay trên nền đất…

Trưởng ban tác chiến tên thật là Nguyễn Văn Chỉnh quê ở Hành Thiện, xã Xuân Ngọc, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định (cùng quê với bác Trường Chinh) là một miền quê có truyền thống cách mạng và hiếu học, qua thống kê đã có mấy trăm tiến sỹ qua các thời kỳ... Đ/c Chỉnh trạc tuổi tôi, cũng tốt nghiệp trường Sỹ quan lục quân trước khi vào chiến trường, rất vui tính, nói chuyện hài hước thật có duyên và hiện nay đã về hưu, đang sinh sống tại thành phố Mỹ Tho, là một chủ tiệm mua bán đồng hồ và chúng tôi vẫn thường gặp nhau. Sau cuộc họp chớp nhoáng do ban chỉ huy trung đoàn triệu tập, tôi trở về vị trí đóng quân. Anh em trong ban chính trị đã ăn cơm xong (bữa cơm tối do anh nuôi nấu vội), rồi để phần lại. Tôi là người cuối cùng sẽ ăn bữa cơm ngay giữa chiến trường.

Phần cơm còn lại của tôi được đựng trong chiếc thau nhôm, trên là chiếc dĩa 2 ngăn chứa một ít thức ăn… Trời đã nhá nhem tối nên cậu liên lạc sơ ý vấp ngã, vậy là cơm cùng dĩa thức ăn (tiêu chuẩn bữa tối của tôi) “toi đời”, vung vãi đầy trên mặt đất. Không còn cách nào gom được số cơm ít ỏi này để đưa nó vào cái dạ dày đang trống rỗng. Giá như giờ này có được mấy con gà để nó thu dọn “chiến trường” thì là thượng sách… Cậu liên lạc vội vã chạy đến gặp đồng chí anh nuôi “năn nỉ” bắc bếp… Tôi ngăn lại và lấy bịch gạo sấy đổ nước lạnh vào. Khoảng 30 phút sau đã có một bịch cơm nhạt  ăn với thịt kho mặn (anh nuôi còn để dự phòng). Vẫn còn sướng chán so với những ngày ở chiến trường miền Tây Nam bộ.

Khoảng 19h anh Nguyễn Lộc Nhu đi công tác trở về ban chính trị. Tôi vội trao đổi công việc và nội dung cuộc họp do ban chỉ huy trung đoàn mới triệu tập, sau đó, anh Nguyễn Lộc Nhu mời các đồng chí trợ lý trong ban chính trị hội ý ngay!

Xác định là một cơ quan then chốt trong việc chấp hành các chính sách, chủ trương của Đảng, Nhà nước, Quân đội, đồng thời có trách nhiệm giám sát việc thực hiện… của các đơn vị, tất cả các đồng chí của ban đều cùng hứa quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ trọng trách được giao... Ngay trong đêm đó, hầu hết các đồng chí trợ lý được tung xuống các tiểu đoàn bộ binh và các C trực thuộc.

Để đưa các đồng chí trợ lý trong ban chính trị và một số của ban tham mưu xuống các tiểu đoàn, ban chỉ huy trung đoàn đã điều động một A trinh sát và lực lượng vệ binh làm nhiệm vụ hộ tống, dẫn đường. Lúc này, 3 tiểu đoàn bộ binh 1,2,3 đã áp sát rất gần thị xã Kom Pong Sư Pư. Nhìn  đồng đội (Liễu, Trưng, Kỷ, Cúc, Huyền, Hoa…) cứ lần lượt khoác ba lô rời khỏi đơn vị trong đêm tối thực thi nhiệm vụ, tôi và anh ba Nhu vừa mừng… vừa thương anh em vô hạn…

Tại sở chỉ huy trung đoàn và 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần đêm nay dường như chúng tôi không ngủ. Các đ/c thông tin viên vẫn đi lại như con thoi để chuyển nhanh các bức điện, mệnh lệnh từ bộ chỉ huy chiến dịch cho sở chỉ huy trung đoàn rồi mệnh lệnh từ sở chỉ huy cho các đơn vị phía trước…

Khoảng 24h, tôi và đ/c Chỉnh (trưởng ban tác chiến), cùng anh Tám Tính (trung đoàn phó) được ban chỉ huy trung đoàn giao nhiệm vụ đến thăm và kiểm tra đơn vị thiết giáp, trận địa pháo 105 của sư đoàn, quân khu tăng cường. Chúng tôi được gần chục chiến sỹ vệ binh (trong đó có đ/c Xuân quê ở Vĩnh Long làm trung đội trưởng) đi hộ tống, dẫn đường. Khoảng 2h sáng ngày 6/1/1979, chúng tôi có mặt tại xe chỉ huy của tiểu đoàn thiết giáp M113 lúc này đã áp sát thị xã Kom Pong Sư Pư, cách độ 3km. Đ/c tiểu đoàn trưởng và chính trị viên tiểu đoàn đã hướng dẫn chúng tôi đến thăm trận địa, trên một diện tích khoảng 10 hecta nằm dọc 2 bên vệ đường có gần 20 chiếc xe bọc thép, chiến lợi phẩm thu được của quân đội Mỹ và quân Ngụy Sài Gòn, đã được xóa bỏ chữ USA và thay vào đó là ngôi sao vàng năm cánh. Các chiến sỹ của bộ đội tăng, thiết giáp vẫn trực trên xe và sẵn sàng xuất kích khi có lệnh. Nhìn những con “cua sắt” lù lù, hùng dũng đang hướng nòng khẩu trọng liên 12 ly7 về phía trước, trong lòng chúng tôi cảm thấy lâng lâng… một niềm tin tất thắng! Một niềm tin sẽ sớm hoàn thành nghĩa vụ Quốc tế và được trở về Tổ Quốc thân yêu, được gặp lại những người thân!

Thăm và thị sát trận địa của đơn vị tăng thiết giáp xong. Anh Tám Tính quyết định đến ngay đơn vị pháo 105 (tiểu đoàn pháo mặt đất do sư đoàn tăng cường), có nhiệm vụ mở màn, dội bão lửa xuống nơi đồn trú của quân pôn pốt đang đồn trú tại thị xã Kom Pong Sư Pư. Ngược con đường đất trở về phía sau, qua khỏi sở chỉ huy trung đoàn chừng 1km là gặp ngay trận địa pháo (cũng là pháo thu được của quân đội Mỹ và quân lực Việt Nam cộng hòa, bây giờ được biên chế cho lực lượng pháo binh của quân đội ta). Chúng tôi được các đồng chí trong ban chỉ huy tiểu đoàn pháo binh kể lại:

Những ngày đầu tháng 5/1975, đơn vị tiếp nhận rất nhiều pháo 105 + 155 của quân Ngụy Sài Gòn tại căn cứ Đồng Tâm, Mỹ Tho và các nơi khác…. Chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, do nhu cầu phải đưa pháo lên biên giới để ngăn chặn quân Pôn Pốt, cấp trên đã cho phép lưu dụng một số xạ thủ pháo binh của quân đội Việt Nam cộng hòa. Lúc đó mỗi khẩu đội có tới ¼ quân số lưu dụng (chủ yếu là Trắc thủ kỹ thuật) vừa trực tiếp khai hỏa khi có yêu cầu, vừa hướng dẫn kỹ thuật cho các tân binh của ta. Và chỉ trong thời gian rất ngắn, các chiến sỹ pháo binh của quân đội nhân dân VN đã sử dụng thành thạo súng, pháo chiến lợi phẩm do Mỹ sản xuất. Và đến bây giờ 100% cán bộ chiến sỹ đã được đào tạo bài bản ở các trường chính quy có trình độ kỹ thuật cao sẵn sàng nhận nhiệm vụ dội bão lửa xuống kẻ thù. Nghe tới đây, chúng tôi rất vui và yên lòng… riêng đồng chí Chỉnh có tiếng là lính tếu táo hay đùa dỡn nói: “Có thật không mấy ông! Đừng có mà đấm vào lưng bộ binh chúng tôi đấy nhé!”. Các đ/c trong ban chỉ huy tiểu đoàn pháo binh và chúng tôi cùng cười vui vẻ… Sau đó đồng chí tiểu đoàn trưởng dẫn chúng tôi đi thăm trận địa.

Trận địa pháo 105 được bố trí nằm dọc theo 2 bên con đường đất, chỗ nào xa quá chưa tới 100m, mỗi khẩu pháo cách nhau khoảng chừng 30 - 50m, nòng đang hướng về phía trước (hướng thị xã Kom Pong Sư Pư). Các đ/c khẩu đội trưởng cho biết đã lấy xong phần tử, hướng, tầm, cự ly… đang ở chế độ sẵn sàng khai hỏa. Nhìn những quả đạn nằm xếp lớp đã được lắp ngòi nổ, trong lòng chúng tôi lại thấy trào dâng cảm xúc tự hào trước sức mạnh của quân đội ta đã được nhân lên gấp bội so với thời kỳ đánh Mỹ. Và chẳng bao lâu nữa, đến giờ G, những quả đạn kia lại xé gió lao vào nổ tan tành nơi đồn trú của quân Pôn Pốt, một quân đội khát máu và dã man nhất đã từng gieo bao nhiêu tang tóc, đau thương cho nhân dân Việt nam. Những chiếc xe vận tải kéo pháo vẫn được túc trực ngay bên cạnh để khi có lệnh là lại tiếp tục hành tiến được ngay. Trên mỗi chiếc xe còn chất nhiều thùng đạn dự phòng cho chiến dịch và các trận đánh sắp tới… 5h sáng, chúng tôi đã trở về sở chỉ huy trung đoàn. Anh Tám Tính vào hội ý và báo cáo với sở chỉ huy …

7h sáng ngày 6/1/1979, pháo binh ta được lệnh khai hỏa. Những quả đạn xé gió bay sát trên đầu chúng tôi lao vào thị xã Kom Pong Sư Pư, lúc đầu còn thưa thớt (chờ trinh sát pháo binh…) khoảng 15 phút sau, pháo ta được lệnh bắn cấp tập... cả một vùng trong căn cứ địch mịt mù khói lửa… Pháo ta vừa ngưng, chiến xa M113 được lệnh xuất kích, chi viện hỏa lực cho bộ binh…

8h, trong thị xã Kom Pong Sư Pư bất ngờ vang lên những tiếng nổ long trời của các loại đạn pháo, cối. Xen kẽ là những tiếng nổ của đạn nhọn. Chỉ ít phút sau chúng tôi đã xác định, pháo binh ta đã bắn trúng kho đạn của địch. Sở chỉ huy trung đoàn lệnh cho đơn vị thiết giáp và các tiểu đoàn bộ binh ngưng hành tiến …

Tiếng nổ trong kho đạn của địch, càng về sau càng liên hồi… làm tôi liên tưởng tới những ngày Tết cổ truyền của dân tộc trước đây nhất là vào thời khắc  giao thừa, tiếng pháo kim… pháo tiểu… pháo trung… pháo đại… tạo thành một âm thanh tưng bừng khắp nơi nơi…

Kho đạn của địch trong căn cứ thị xã Kom Pong Sư Pư trúng đạn, làm cho sự tiến công của quân ta bị sựng lại. Các công điện từ ngoài trận địa liên tục chuyển về… Sở chỉ huy trung đoàn thì “vui như ngày hội” bởi ta đã phá hủy  được phương tiện chiến tranh làm cho sức chiến đấu của quân Pôn Pốt yếu đi…. Riêng tôi thì lại suy nghĩ: “Giá như kho đạn, vũ khí của Pôn Pốt được “bình yên”, nó sẽ được tăng cường bổ sung cho các đơn vị của ta đang chiến đấu để đỡ phải vận chuyển đạn dược từ VN sang, sẽ giúp cho mũi tiến công của chúng tôi thuận lợi hơn rất nhiều”. Sau này lại có nguồn tin, kho đạn của địch không phải do trúng đạn pháo mà quân địch đã phá hủy trước khi chúng tháo chạy...

14h ngày 6/1/1979, tiếng nổ trong kho đạn địch mới hoàn toàn chấm dứt. Các mũi tiến quân của ta được lệnh tiếp tục áp sát và đã tiến vào thị xã Kom Pong Sư Pư không gặp một sự kháng cự nào. Quân địch đã bỏ thị xã tháo chạy về hướng Đông Nam (có dãy núi Tượng Lăng hùng vĩ) Thị xã Kom Pong Sư Pư nơi đặt căn cứ hậu cần của quân Pôn Pốt đã lọt vào tay trung đoàn 156 và sư đoàn 339 cùng các đơn vị tham chiến lúc 15h ngày 6/1/1979, trong đợt tổng phản công trên chiến trường CPC.

(còn nữa…)

LSV (g/th)

BÌNH LUẬN  

 
 
 
0 #2 Thân gửi Phan Xuân Thi và Ngyễn Thanh ChươngVũ Trung Kiên 17-12-2014 09:29
VTK đã viết xong bài 36 viết về E156 -F339 và gửi cho các bạn ( những người trong cuộc) để các bạn đóng góp bổ sung (gần tuần rùi) mà chưa thấy hồi âm ! Các bạn vào mail đọc nhé rồi hồi âm để tớ còn gửi cho cháu HL chỉnh sửa kịp đăng vào dịp ( tháng 1....) là dấu mốc ta mở đợt TỔNG PHẢN CÔNG chiến tranh bên giới Tây Nam dành thắng lợi !
Chào thân ái !
Vũ trung Kiên
Trích dẫn
 
 
0 #1 Các chú đánh giặc rất hayQuốc Trung 24-11-2014 19:48
Đọc Hk của chú Kiên đã dẫn dắt chúng cháu hiểu rõ thêm lịch sử của dân tộc kèm theo đó là những trận đánh đầy ấn tượng .Các chú giỏi quá đúng là quân đội nhân dân dân việt nam rất giỏi ,kẻ thù nào các chú cũng đánh thắng !
Trích dẫn
 

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat