gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự NỖI LÒNG...

NỖI LÒNG...

NỖI LÒNG NGƯỜI ĐANG SỐNG

noilong

NGÓNG CON...(nguồn: internet)

Các chú CCB E207 kính mến!

Lời đầu tiên cho cháu xin phép gửi đến chú cùng các chú, các bác cựu chiến binh E 207 và gia đình lời chúc sức khỏe và lời chào trân trọng.

Thưa chú, cháu tên là Cao Thị Thúy, hiện đang công tác tại Phòng Văn hóa & Thông tin huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Và cháu là cháu gái của Liệt sĩ Vũ Xuân Nga – người chính trị viên Đại đội hỏa lực 16 của E7 anh hùng.

Thưa chú kính mến! Cho phép cháu được bày tỏ lòng ngưỡng mộ, sự cảm kích trước nghĩa tình đồng đội của các chú, các bác cựu chiến binh E 207; thật sự chắc chỉ những người lính Cụ Hồ - những người đồng cam cộng khổ, coi thường sống chết của một thời đạn bom mới có thể hiểu sâu sắc được thôi phải không ạ? Chúng cháu may mắn sinh ra ở thời bình, khi khói lửa của chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ… nhưng đúng là “có đất nước nào như đất nước mình không???” bởi dù đã đi xa nhưng nỗi đau chiến tranh vẫn còn đọng lại. Bao người con đã ngã xuống cho đất mẹ bình yên nhưng nỗi khắc khoải mong chờ người thân thì cứ hoài day dứt.

Thưa chú! Cháu là một người trẻ, cháu  ra đời sau Bác Nga cháu 40 năm – khoảng thời gian đủ dài để lớp bụi thời gian phủ mờ lên tất cả, để 1 người lớn già đi và 1 em thơ khôn lớn thành người… Và chiến tranh đối với sự hiểu biết của cháu chỉ là trên sách, báo, qua phim ảnh… Chắc những điều đó chỉ là 1 phần nhỏ của chiến tranh phải không chú? Khi bác Nga cháu hy sinh thì cháu vẫn chưa ra đời… nhưng lúc nào cháu cũng cảm nhận rất gần về Bác, vẫn mơ về bác dù cháu chưa hề một lần gặp…

Thưa chú! Cháu là con của em gái út của LS Vũ Xuân Nga, mẹ cháu là “em Liễu” trong thư bác Nga cháu đã nhắc đến. Cháu ở cùng ông bà ngoại từ khi mới 2 tuổi, lớn lên trong tình yêu thương của ông bà. Chính vì vậy, ông bà ngoại là những người quan trọng nhất đối với cháu. Ở quê cháu, người ta hay gọi cha mẹ theo tên của con cái, gọi ông cháu là ông Nga, ông Hiền, gọi bà là bà Nga, bà Hiền (Chị Hiền là con giá của Bác Nội cháu). Hồi nhỏ, cháu thường hay thắc mắc tại sao lại gọi là ông Nga, bà Nga? Ông bà nói đó là tên của bác. Cháu hỏi bác đi đâu rồi? Bà nói bác là bộ đội giải phóng quân, bác đi đánh mỹ. Rồi bà khóc… Hằng ngày, bà luôn ngồi ở cái ghế góc bên trái. Cháu hỏi sao bà chỉ ngồi bên này thôi. Bà nói ngồi bên này sẽ nhìn ra cổng, nếu bác Nga có về bà sẽ thấy ngay… Mỗi lần đi đâu hay chỉ là thấy ở ti vi chú bộ đội thôi là cháu lại thắc mắc không biết có phải bác Nga cháu không nữa…Khi ông ngoại mất cháu còn rất nhỏ, chỉ khoảng 5 tuổi; lúc này chỉ còn 2 bà cháu ở cùng nhau, và hàng ngày bà vẫn ngồi ở chiếc ghế đó trông ra đầu cổng. Cháu đã ghi lên chiếc ghế đó là “Ghế của bà”.

Thưa chú! Không biết là cháu có đang kể quá dông dài hay không nhưng những kỷ niệm thời thơ ấu thì đong đầy, cứ mỗi lần nhắc lại nước mắt chực trào ra. Trong tâm hồn của cháu từ ngày nhỏ cho tới bây giờ, bà ngoại chính là hiện thân của 1 bà tiên trong chuyện cổ tích: bà cháu tóc bạc trắng, gương mặt tròn phúc hậu, miệng nhai trầu móm mén, đặc biệt đôi mắt vô cùng tinh anh; lưng bà còng vì biết bao lo toan đựng trên đôi vai gầy trong suốt cuộc đời và tai bà không nghe rõ. Hồi nhỏ cháu rất thích được ngồi trong lòng bà nghe bà kể chuyện ngày xưa của các bác, của mẹ. Bà kể Bác Nga có gương mặt đẹp, trắng trẻo, rất thương ông bà, các em và học rất giỏi; kể việc bác bị rớt vào hố vôi mới tôi hồi mới 2 tuổi, nằm li bì 3 ngày trời may mà gặp được thầy được thuốc nên mới tỉnh lại, kể chuyện bác thích ăn lạc (đậu phộng), chuyện bác đào hầm rất giỏi để cả nhà trốn máy bay còn bác thì mong sẽ bắn trúng máy bay bắt được giặc lái, chuyện bác trốn nhà đi đăng ký bộ đội khi chưa đủ tuổi, bỏ cả đá gạch vào quần cho đủ số cân nặng… Vậy đấy chú ạ, bác Nga gần gũi, thân thương với cháu qua những câu chuyện của bà. Hồi nhỏ cháu hay tưởng tưởng một hôm cháu đi học về, gặp 1 chú bộ đội, chú bộ đội ấy chính là bác Nga và cháu sẽ dẫn bác về nhà gặp bà, chắc bà sẽ vui lắm… Tuổi thơ đã trôi xa và mong ước ấy chẳng bao giờ trở thành hiện thực. Bà mất khi cháu 17 tuổi, bà mang theo niềm day dứt chưa tìm được xương cốt bác về với quê cha đất tổ.

Chú ơi, chắc giờ đây bà ngoại cháu cũng đã ngậm cười nơi chín suối khi biết được nơi bác hy sinh, biết được nơi đó có một ngôi miếu Bắc Bỏ nghĩa tình như thế. Cháu xin cảm ơn các chú, các bác, cảm ơn các CCB E 207, cảm ơn chương trình trở về từ ký ức đã mang đến cho gia đình cháu niềm vui đoàn tụ.

Cháu xin gửi một bài thơ kính tặng lên anh linh của bác cháu – LS Vũ Xuân Nga, mong bác sẽ được ngậm cười nơi chín suối, vui vầy với tình đồng đội.

Cuối cùng, cháu xin kính chúc các chú và gia đình mạnh khỏe, mong chú sẽ tiếp tục là nhịp cầu kết nối những niềm vui đến với các gia đình liệt sĩ khác.

Trân trọng!

                                                          Lâm Đồng, ngày 25/3/2013

                                                          Kính thư

                                                          Cao Thị Thúy

Người lính trở về

(Kính tặng anh linh LS Vũ Xuân Nga- Chương trình TVTKƯ số 15)

40 năm rồi có phải quá dài không

Khi người lính ra đi – bây giờ mới về lại

Cha mẹ già – giờ xa mãi

Trên dặm đường quê anh tìm để báo đáp công ơn.

40 năm rồi anh mãi chẳng già hơn

Vẫn người trai khi lên đường 16 tuổi

Năm 25… anh nằm lại vùng Tháp Mười sâu nặng

Hóa thân vào đất, nước cho xứ sở bình an…

Anh tìm về được quê mẹ hôm nay

Nhờ dẫn dắt của tình đồng đội

Một bức thư chứa đựng tâm hồn sôi nổi… căng tràn nhiệt huyết tuổi đôi mươi*

Anh về đây giữa râm mát vườn cây

Mẹ, cha trồng mong ngày chiến thắng

Giữa cánh đồng xanh rì màu nắng**

Trĩu nặng bông hạt thóc mẩy tháng năm

Ánh mắt trong vắt trải dài xa xăm

Nhìn quê hương dần thay áo mới

Nụ cười tươi tâm hồn phơi phới

Anh mãi là anh lính trẻ ngày xưa…

Đồng đội về đây giữa buổi chiều mưa***

Giữa khói nhang vẫn bắt gặp ánh nhìn trong trẻo

Khuôn miệng tươi vui, mái đầu xuân trẻ

Anh đã về đây – quê Mẹ bình yên./.

Tác giả: My Vũ

Lâm Đồng, ngày 16/3/2013

*Bức thư LS Vũ Xuân Nga gửi bố mẹ

**Mơ ước của LS thể hiện trong bức thư

***Chú Phan Xuân Thi và các CCB E7 đã về quê LS Vũ Xuân Nga

BÌNH LUẬN  

 
+1 #9 Gửi cháu Hưng và các bạnVũ trung Kiên 16-04-2013 09:57
Các bạn thân mến!
Cháu Vũ Việt Hưng (cháu ruột của liệt sỹ Vũ Văn Nhỡ) TỪ ngoài Hà Nội vào tìm mộ ...Tôi đã cùng cháu đi thăm mấy ngàn ngôi mộ LS ở NT Tam Nông,rồi đến phòng LĐTBXH huyện Hồng Ngự .Cháu đã đi hết các địa danh :Thường Lạc,Cái Sách,Cầu Tiểu,Cầu Đại,cầu Muống... ( chiến trường của bác Nhỡ chiến đấu và hy sinh tháng 4 năm 1973.) Cháu đã đi lại Sở TBLĐXH tỉnh Đồng Tháp và phòng LĐTBXH huyện Hồng Ngự nhiều lần "mong tìm ra mộ của bác Nhỡ" Cuối cùng thì cũng chỉ biết được "LS Nhỡ có thể đang nằm trong Nghĩa trang Tam Nông ,(khu mộ 5) có gần 50 mộ không tên hy sinh năm 1973."
Gần tuần lễ lặn lội tim mộ bác... Cháu ra về (HN) nửa vui ,nửa buồn ...Tôi thương cháu quá !
Trích dẫn
 
 
0 #8 NHỚ ĐỒNG ĐỘICCB 11-04-2013 09:24
Đọc bài viết thấy xúc động quá. Bao người lính trẻ ra đi chưa 1 lần được trở về, báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Hình ảnh Người Mẹ của LS Vũ Xuân Nga làm tôi day dứt... Mẹ vẫn ngồi đó trông ngóng con trở về trong ngày chiến thắng. 40 năm rồi có phải dài quá không??????
Trích dẫn
 
 
+2 #7 Các cháu của trung đoàn 207Vũ Trung Kiên 08-04-2013 16:39
Gửi cháu My Vủ,Cao Thị Thúy,cháu Hưng!
Các chú rất vui ,rất hãnh diện có những người cháu thật tuyệt vời ...Đặc biệt với các bác ,các chú đã chiến đấu và anh dũng hy sinh sẽ vui biết bao nhiêu,sẽ mừng biết bao nhiêu khi những người cháu ruột thịt biết giữ gìn và phát huy truyền thống gia đình ,quê hương ,tiếp tục làm rạng danh cho dòng dõi, tổ tiên...
Chúc các cháu luôn mạnh khỏe và thành đạt trong cuộc sống
Trích dẫn
 
 
0 #6 Tự hào những người anh hùng E 207My Vũ 08-04-2013 15:49
Cảm ơn bạn Vũ Việt Hưng. Đúng, chúng ta thật tự hào vì những người anh hùng của E 207 - Những người coi thường sống chết - Ngã xuống để đất mẹ bình yên.
Chúc bạn và gđ mạnh khỏe!
Cầu mong anh linh của các LS được siêu thoát.
Trích dẫn
 
 
+1 #5 Cảm xúcVũ Việt Hưng -Cháu LS Vũ Văn Nhỡ 07-04-2013 21:43
Gửi bạn My Vũ và Cao Thị Thúy.

Giờ này tôi đang đang ngồi ở nhà chú Vũ Trung Kiên và mở trang web của Trung đoàn 207 đọc được bài của bạn.

Tôi là cháu của LS Vũ Văn Nhỡ hy sinh tháng 4 năm 1973 tại huyên Hồng ngự, tỉnh Đồng tháp. Tôi đã về đây 3 ngày ở Hồng ngự và Tam nông để tìm bác tôi, qua thông tin của địa phương và cán bộ làm công tác thương binh của tỉnh Đồng tháp, tôi biết được bác tôi đang an nghỉ tại nghĩa trang Tam nông ( Một nghĩa trang rất đẹp và được chính quyền địa phương chăm sóc rất chu đáo). Tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm một phần cho gia đình cũng như nhiều gia đình khác chưa có điều kiện tới thăm viếng người thân.

Tuổi trẻ chúng ta không bao giờ quên ơn các Bác,Chú đã hy sinh cho Tổ quốc.

Và tôi rất tự hào vì Bác tôi là LS của Trung đoàn 207, một trung đoàn Anh hùng thời chiến, và bây giờ các Bác,Chú vẫn đang làm nhiều việc có ích cho đời.

Kính chúc các Bác, Chú CCB trung đoàn luôn trẻ trung và mạnh khỏe!

Chúc 2 bạn sức khỏe, vui vẻ và công tác tốt.
Trích dẫn
 
 
+1 #4 mẹTHẾ LỘC 01-04-2013 13:34
đất nước có bao nhiêu người mẹ đến bây giờ vẫn còn tựa cửa trông con .đôi mắt mờ trên khôn mặt hằn in bao vết chân chim trông đến nát lòng.bao bà mẹ cứ mãi trong khuôn hình như vậy mãi mãi bởi con mẹ không về. Tôi ước muốn một phép thần mầu nhiệm cho người mẹ được dời xa cái khung cửa ấy,cho đôi mắt bừng sáng lên như một ánh chớp để mẹ mỉm cười đi về chốn thiên đường . Một điều giản dị mà đáng ra phải có.
Trích dẫn
 
 
0 #3 Mẹ Việt Namthiennhan 28-03-2013 10:04
Ôi Mẹ tôi - tóc bạc da mồi
Tấm lưng còng một đời vất vả
Yêu thương và nuôi con nên người
Mỉm cười tin vào ngày chiến thắng
Trích dẫn
 
 
+1 #2 Lời Tri Ân !hienluong 28-03-2013 09:58
"...Con trồng một cây xanh trước ngày ra mặt trận
Mong ước từng ngày cây sẽ lớn nhanh
Tỏa bóng mát thay con những trưa Hè nóng bức
Quạt gió hiên nhà võng Mẹ đu đưa.

Rồi từ ấy con đi chưa một lần trở lại
Võng Mẹ hiên nhà giờ chẳng đu đưa
Bậu cửa trông ra mỏi mòn ngõ vắng
Mẹ cứ ngồi… năm tháng cứ đầy vơi…"

Đất nước nhỏ bé thơ mộng, " nằm nghiêng nghiêng" xinh đẹp bên bờ Thái Bình Dương, xanh mướt màu xanh của Rừng của Biển, lại chứa đựng đến vô bờ những nỗi đau chiến tranh...Có biết bao nhiêu người Mẹ người Cha phải gánh chịu nỗi đau đớn đáng sợ nhất của một đời người: Nỗi đau mất con! Thương biết mấy những người Cha người Mẹ và những người con đã bền bỉ kiên cường sống và chiến đấu cho một đất nước Việt Nam hôm nay! Xin gửi lời tri ân tới anh linh các Liệt sĩ đã hi sinh vì Độc lập Tự do của Dân tộc! Xin gửi lời tri ân tới tất cả những người Mẹ người Cha đã sinh ra các Anh! Xin gửi lời tri ân tới những con trung dũng ngoan cường của Trung đoàn 207!
Trích dẫn
 
 
0 #1 Nỗi lòng người mẹThanh Ngọc 28-03-2013 09:38
Có đất nước nào như đất nước mình không??? NGười Mẹ yêu thương của LS Nga chắc giờ cũng đã được ngậm cười nơi chín suối. Kính chúc thân nhân gđ LS sức khỏ, hạnh phúc và may mắn.
Trích dẫn
 

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat