gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự Viết về Đá Biên

Viết về Đá Biên

Cảm nhận về Đá Biên

Vũ Thu Hiền (cháu LS Vũ Xuân Nga)

vietvedabien

Từ phải qua: Cháu Vũ Thu Hiền (cháu LS Nga), Trọng Tình CCB 207, Anh Tư Tờ,

Em gái LS Nga và cuối cùng là cháu một cháu gái nữa của LS Nga

Kính viếng hương hồn các chú LS.

        Chúng tôi đến  Đá Biên vào 1 buổi sáng đầu tháng 2 âm lịch. Bây giờ thời tiết vẫn đang mùa xuân nhưng ở đây trời đã bắt đầu nắng gắt. Hai bên bờ kênh 79 lúa bắt đầu vàng rực. Cánh đồng lúa mênh mông trải dài. Vùng đất này có phần xương máu của các chú hay sao, mà lúa tốt đến kỳ lạ. Bông lúa to trĩu nặng, có những đám lúa nằm rạp xuống vì thân cây không đỡ nổi bông lú trĩu nặng. Xa xa mới thấy 1 đám tràm không thể gọi là rừng được vì tràm thấp bé, mọc lúp xúp theo từng dãy còn thua cả rặng phi lao ở ngoài miền Trung và Bắc. Tôi chợt nhớ một câu thơ: " Bóng tràm kia không che nổi các anh".

     Khu Tưởng Niệm các Liệt Sỹ E 207 - QK8 - tại ấp Đá Biên hiện lên rực rỡ giữa cánh đồng, mái ngói đỏ tươi cong vút - lối kiến trúc đình làng của những miền quê Việt Nam. Ngôi đền cao lớn lừng lững đến không ngờ. Thế mới biết sức người, sức của đã đóng góp vào đây thật to lớn.      

     Vì đã dặn trước anh Tư Tờ nên bước vào đền đã thấy 1 mâm cơm toàn cá là cá trải sẵn để cúng. Vội đưa cho chị Tư Tờ luộc mấy khổ thịt, tôi và cô của mình lấy bình để dâng hoa. Cô tôi bảo: phải cắm thật nhiều hoa ly Đà Lạt để tối hoa nở thơm ngát các chú chắc thích lắm. Còn hoa cúc trắng để rải xuống dòng kênh trước đền tượng trưng cho cuộc đời trong trắng của các chú.

     11giờ 30 mọi thứ chuẩn bị đã xong. Chú Hai Tình, cựu chiến binh E207 đi cùng, đồng đội của các chú gõ một hồi chuông. Tiếng chuông ngân xa, vang vọng đánh thức cả một vùng mênh mông sông nước. Cả cánh đồng lúa như bừng tỉnh. Rặng tràm xa xa cũng như đang lay động. Cả con cá dưới nước, con chim bay trên chơi cũng như ngừng lại lắng nghe. Tôi chợt thấy lạnh xương sống. Các chú đang tập hợp về đây rồi. Chú của tôi cũng đã về đây. Tiếng khóc lâu nay được nén trong lồng ngực òa lên tức tưởi, tôi và cô khóc như chưa bao giờ được khóc vì không ngừng lại được. Những gương mặt thánh thiện trên bàn thờ chợt nhòa, chợt hiện. Nhìn những gương mặt như CHú Tế, chú Sơn, chú Phát, chú Hùng... chưa giết nổi một con gà huống chi phải cầm súng giết giặc. Với tuổi ấy các cháu học sinh bây giờ bố mẹ còn phải lo cho từng bữa ăn giấc ngủ, còn phải chở đi học hàng ngày, còn phải nhắc từng việc nhỏ nhặt.

     Đây rồi gương mặt cương nghị người Chính trị viên trưởng đại đội hỏa lực Vũ Xuân Nga bị thương bàn tay ở trận chiến trước nhưng vẫn không chịu ra Bắc dưỡng thương để rồi trận này phải nằm lại ở Đá Biên xương tan thịt nát. Đây rồi Đại đội phó Bùi Xuân Thiếp bị giặc móc lên máy bay vẫn hô vang: " Bác Hồ muôn năm!" "Đả đảo Mỹ, Ngụy"  tự rút lựu đạn hy sinh rồi bị chúng ném xuống như ném một bao tải. Đây rồi liệt sỹ Thành, chú bị thương nặng, đồng đội cùng với chú đã chứng kiến cảnh bọn chúng bắt được chú rồi mổ bụng, lôi gan ra. Ôi đau xót quá! Cuối năm 1973 Mỹ đã rút quân hết rồi, chỉ còn ngụy. Người mình với người mình mà sao ác với nhau quá! Ôi chiến tranh, nỗi đau cắt ruột cắt gan, nỗi đau ngấm vào hạt đất, vào từng lá cây ngọn cỏ, "có đất nước nào như nước mình không?". Một trận đánh chết mấy trăm người, gần 40 năm sau mới tìm được đúng nơi các chú mất, giấy tờ gửi về cho cha mẹ chỉ ghi là "hy sinh ở mặt trận phía Nam".        

          Thế là kết thúc một hành trình tìm kiếm, ông bà tôi ước một lần được vào mặt trận phía Nam rồi cũng đã đi về nơi chín suối, cha tôi ước một lần được vào Vàm Cỏ Tây rồi chưa kịp đi cũng về với ông bà. Tôi lần mò theo lá thư của đồng đội chú tôi gửi về cho cha: đơn vị pháo binh ở E5, F8 hy sinh ở rừng Tràm gần sông Vàm cỏ Tây hơn 200 người. Hỏi khắp nơi không ai biết? Hy vọng rồi thất vọng. Có những lúc tôi đã phải buông tay định khép lại thôi không đi tìm nữa nhưng nghĩ đến những trăn trở của cha tôi, người đàn ông nhân hậu thương con đến cắt da cắt thịt. Có lần ông dẫn chúng tôi đi xem ca nhạc ở nhà hát Trưng Vương, thấy mấy đứa trẻ ăn xin ông đã vét hết đồng xu cuối cùng trong túi cho bọn trẻ, chúng tôi tiếc tiền cứ chạy lại giữ tay ông kêu "Bố ơi sao cho nhiều vậy? Ông thường dặn chúng tôi: "Các con cứ giúp đỡ người khác, đừng đòi hỏi họ phải trả ơn mình, sẽ có người khác lại giúp đỡ mình" . Rồi tôi lại nghĩ đến cô tôi, người đàn bà chồng mất khi mới 38 tuổi, ở vậy nuôi 3 đứa con nhỏ, đứa nhỏ nhất mới hơn 2 tuổi. Từ là nhà giáo với đồng lương ít ỏi, bà phải bỏ nghề lam lũ làm đủ nghề chân chính để nuôi 3 đứa ăn học đến nơi đến chốn. Cứ mỗi năm dành ra được vài triệu bạc, khi bọn trẻ nghỉ hè bà lại xách ba lô lặn lội vào miền Tây Nam bộ để mong tìm một tia hy vọng. Cuối cùng cô tôi nghe nói có nhà ngoại cảm nào nổi tiếng cũng tìm cho bằng được, để rồi bốc về một nắm đất đen ở kiênh 61 Long An làm lễ truy điệu ở nghĩa trang, tháng nào cũng lên đó hương khói rất thành tâm. Rồi tôi lại nghĩ đến chú tôi, người nhập ngũ 5 sau tôi mới ra đời. Người vì anh trai đang đi học, sợ gia đình qui vào thành phần địa chủ không yêu nước, xung phong đi bộ đội mới 16 tuổi khi đang học dở cấp 3. Giữa cái sống và cái chết ông vẫn viết thư về cho cha mẹ đừng lo cho con, chỉ lo cho mọi người ở nhà vất vả, ở đây ai cũng yêu thương con và con cũng yêu thương mọi người như trong một nhà. Tôi được sinh ra giữa những con người như vậy sao cầm lòng cho được.     

          40 năm các chú đã có 1 nơi để thờ, có 1 chỗ để đi về tụ họp, có người nhắc đến tên các Chú. Đền Đá Biên được xây trên mồ hôi và nước mắt của những tấm lòng nhân hậu.

     Cảm ơn những gia đình thân nhân đi trước đã mở đường. Cảm ơn những nhà báo tâm huyết đã viết những bài làm lay động những trái tim nhân hậu. Cảm ơn những nhà hảo tâm, Ngân hàng Vietinbank - ngày 27/07 năm ngoái khi tôi ra thành cổ thắp Quảng Trị, Ngân Hàng Vietinbank cũng đã đóng góp nhiều cho các anh hùng liệt sỹ ở đây, Cảm ơn Vietsovpetro và nhiều nhà hảo tâm khác nữa....Cảm ơn kiến trức sư Lê Hải nhà thiết kế đã thiết kế lên ngôi đền vừa khang trang vừa gần gũi. Anh đã mang đến tiếng chuông chùa giữa Đồng Tháp Mười mênh mông để đúng 5 giờ chiều mỗi ngày anh Tư Tờ lên đánh chuông. Từng hồi chuông vừa day dứt nỗi nhớ quê hương, xót xa nhưng không bi lụy, oán trách. Cảm ơn những cựu chiến binh nhân nghĩa, ở tuổi này với  đồng lương của họ có thể sống an nhàn, con cái họ có thể phụng dưỡng đầy đủ. Nhưng vì những đồng đội đã hy sinh, họ đã không quản ngày đêm vất vả đi gõ cửa các nhà hảo tâm để xây nên những nơi còn thiếu cho ngôi đền thờ bạn của mình. Được cơ quan, đoàn thể và cá nhân ủng hộ nhưng "một người lo bằng kho người làm". Để có 1 lễ cầu siêu thành công, phải tốn bao nhiêu công sức. Nhà tôi ở gần 1 ngôi chùa, thỉnh thoảng tôi lên đó thắp hương có 1 sư thầy rất đức độ. Có lần tôi nói với thầy: " Thầy ơi, sao chùa mình không thường xuyên tổ chức cầu siêu để cho các khách thập phương về dâng hương ?". Thầy nói: " Làm 1 lễ cầu siêu tiền của tốn kém lắm, chưa vội nói đến, nhưng công sức phải bỏ ra hàng tháng trời cô ạ, nhiều thủ tục lắm". Nhưng chỉ trong 4  ngày những người đồng đội và các Sư thầy chùa Vĩnh Nghiêm TP HCM đã cùng nhau tổ chức 1 lễ cầu siêu chu đáo cho các chú,  để các chú được siêu thoát, tìm đường về quê mẹ báo tin cho gia đình biết được nơi ngã xuống của mình. 

       Tôi chỉ biết viết mấy dòng này để cám ơn những tấm lòng. Trong cuộc sống này thật giả lẫn lộn. Lòng tốt đôi khi cũng bị nghi ngờ. Cám ơn cuộc đời vẫn còn có những lòng tốt - để khi ta nhìn vào đó mà soi lại xem đã làm được những gì và những gì chưa làm được? Công sức đó - linh hồn các liệt sỹ đều ghi nhận, thân nhân gia đình liệt sỹ nhớ ơn.       

          Tôi đã gặp một chú Ba Thi hiền lành, một chú Hai Thông phóng khoáng, một chú Trọng Tình cứ từ từ thủng tha, thủng thẳng.. Tiếc là chuyến đi này vội quá chưa gặp được chú Trung Kiên dễ xúc động, chú Bá Sỹ vui tính, chú Phạm Hậu thật thà, chân chất..... Ở họ toát lên một vẻ hiền lành, nhân hậu...

          Chào các chú cụu chiến binh.

Tạm biệt Đá Biên.

BÌNH LUẬN  

 
0 #4 Gởi em Thu Hiềnnguyễn Gấm 18-04-2013 07:23
Ô sao mà xúc động.Chị cũng có Bố ruột là bộ đội Trường Sơn từ tháng 5/1968,cuối năm đó chị ra đời,lúc ấy bà nội ,mẹ chị đều nghĩ khó có thể được gặp lại bố bởi chiến trường lúc đó vô cùng ác liệt,bố chị đã đi dọc dài khắp Trường Sơn,qua Lào,và đến năm 1972 vào tận Lộc Ninh và may mắn làm sao bố chị đã trở về nguyên vẹn với bà chị ,mẹ chị và chị.Bố chị vẫn công tác trong quân đội đến năm 1995 thì bị bệnh và mất .Rất đau sót nhưng dù sao chị vẫn được bố yêu thương trong một quảng thời gian dài.Rồi chị đi lấy chống ,nhà chồng chị cũng là nhà có truyền thống cách mạng.Bố chồng chị đã chiến đấu và hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa năm 1972 bên bờ sông Thạch Hãn .Chú ruột của chồng chị cũng là lính sư 320 đánh giặc từ 1968 đến 30/4/1975 và may mắn chỉ bị thương nhẹ .Nay đọc những dòng em viết chị rất xúc động về những gì em đã làm với người đã khuất,về những liệt sỹ đã hy sinh xương máu của mình khi tuổi đời vẫn còn rất xanh.....
Trích dẫn
 
 
0 #3 Những vần thơ tưởng niệm anh linh những người anh hùnghienluong 29-03-2013 14:03
"....Ý nghĩ lăn qua viên đạn cuối cùng
Giặc đổ quân sau rừng
Ủi và đốt
Cây thở dài trên đất
Tàn bay tung
"Cán gáo" thõng đôi càng
Man rợ xoáy
Đóng đinh vào chân tóc
Bới rừng lên
Thả xuống lời ngon ngọt
- "Hỡi cán binh cộng sản, hãy ra hàng
Tổng thống sẽ
Tổng thống sẽ
Tổng thống sẽ..."
Thơm tho và ngọt xớt
Đảo nửa vòng lại ngọt xớt thơm tho
Rừng quay mặt nghe gió bò trên đá
Bò trên rêu
Ẩm ướt
Trên lưng
Lời dụ hàng tuôn đầy xuống hố bom
Núi dựng ngược ném trả vào mặt giặc
Chiếc "cán gáo" đứng im
Lại buông lời trơ trẽn
- "Đây, xin mời để các anh lựa chọn"
Nó dòng xuống xác một người đồng chí
Bị chặt đầu
Chân còn dép, chân không
Máu anh bỏng xuống núi ngàn
Đời anh treo một dấu than giữa trời
Kẻ thù cách một gang thôi
Phải dằn súng lại. Cắn môi tìm đường..."
( Hữu Thỉnh - Trường ca Đường Tới Thành Phố )
Trích dẫn
 
 
0 #2 Chia sẻ...Mạnh Bình E24 27-03-2013 17:54
Gởi cháu Thu Hiền, Cao thị Thúy...
Những dòng tâm sự của các cháu thật cảm động đã nói thay cho biết bao người đã và sẽ đến với Đá Biên. Chúng ta kg thể nào quên! Tôi cũng là một CCB sát cánh cùng thời với các anh E207 khi xuống Đồng Tháp Mười. Cũng có người hỏi : Bao điều ông kg viết mà sao chú mục vào Đá Biên nhiều thế? Thôi thì tôi xin mượn câu nói của bạn Hiền Lương: "THƯƠNG NHAU MÀ VỀ". Chúng tôi vẫn sẽ luôn bên cạnh anh linh của cá anh... Tôi xin phép được đăng lại bài viết này trên website của E24 (http://E24.com.vn) để mọi người cùng suy ngẫm. Chúc gia đình LS Vũ Xuân Nga vạn sự an lành. Chúc các bạn CCB E207của tôi nhiều sức khỏe và may mắn...
Trích dẫn
 
 
0 #1 Gửi cháu Vũ Thu HiềnVũ trung Kiên 25-03-2013 21:11
Bài viết của cháu thật vô cùng xúc động .Nhớ lại những ngày đầu chú cháu mình viết thư qua mail .Chú đã cảm nhận cháu là người rất nhân hậu ...
Quả thật không sai ! cháu đã làm tất cả vối lương tâm mình ,mất nhiều công sức ,thời gian ,tiền cùa ...và cuối cùng cháu đã đạt dược tâm nguyện ...cũng như tâm nguyện của ông bà ,cha,mẹ,cô chú và những người thân .Ở nơi chín suối ,chắc ông bà và những người thân đặc biệt là chú Nga của cháu sẽ rất vui khi có một người con , người cháu hiền lành ,hiếu thảo và vô cùng nhân hậu ...
Chúc cháu luôn mạnh khỏe ,làm việc gì cũng thắng lợi,thành công!
Trích dẫn
 

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat