gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Phóng sự - ký sự HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (BÀI 10)

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (BÀI 10)

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (BÀI 10)

                                                              VŨ TRUNG KIÊN  CCB E 207

            Sau trận đánh phòng ngự chặn đứng 4 tiểu đoàn của quân ngụy Lon Non có xe tăng, xe bọc thép, pháo binh và máy bay yểm trợ. Địch đã “biết thân” không dám bung ra ở hướng này. Chúng trở về co cụm ở Ba Rài và củng cố các vị trí Ba Khom, Tăng Cốc. Bộ đội ta được thay nhau vừa chốt chặn, vừa lùi về phía sau nghỉ ngơi, học tập, huấn luyện. Lúc này quân ủy trung ương cho phép được tuyển quân tại chổ để giảm bớt áp lực cho ngoài miền Bắc (phải chi viện một lúc cả 4 chiến trường A, B, C, K).vao-tran-hkct-bai-10

            Vậy là rất nhiều thanh niên nam nữ người Việt sống trên đất CPC ra nhập quân giải phóng. Thanh niên Việt kiều thì hòa nhập dễ (cùng gốc gác, cùng tiếng nói và chữ viết). Đặc biệt lúc này cũng rất nhiều thanh niên CPC tình nguyện nhập quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Ta cũng có dụng ý thu nhận họ để cùng sát cánh, cùng chiến đấu (cho bộ đội CPC quen dần), khi nào trở về chiến trường miền Nam sẽ giao địa bàn lại cho quân đội bạn tiếp quản. Do đó, từ lúc này trở đi trung đoàn 207chúng tôi có đủ các thành phần (bộ đội miền Nam đi tập kết được điều quay trở lại, bộ đội miền Bắc bổ sung vào, tân binh người Việt sống trên đất CPC, tân binh người CPC tình nguyện). Không khí học tập rèn luyện trong trung đoàn rất phong phú và sôi động khẩn trương.Bộ đội ta thì cứ thi nhau học tiếng CPC. Anh em người CPC cũng học tiếng Việt để tiện giao tiếp, anh em Việt kiều thì ở giữa làm phiên dịch. Đến một đơn vị cứ “ríu ra ríu rít” những âm thanh “ tập nói” như một lớp “vỡ lòng” ở trường làng miền Bắc. Bởi tiếng Việt có 6 thanh điệu tạo nên ngữ nghĩa của từ, nói sai thanh điệu là sai nghĩa, nhiều đồng chí người CPC học tiếng Việt nói “ ngọng líu ngọng lô”bữa cơm hôm đó anh nuôi sơ suất nên cơm bị sống (chưa chín) anh em việt nam không nói gì.”ráng ăn”.anh em CPC thì lên tiếng “bữa nay anh nuôi cho ăn cứt khô quá”(bữa nay anh nuôi cho ăn cực khổ quá) khiến chúng tôi ôm bụng cười lăn lộn, cười đến chảy nước mắt.

       Sau trận đánh ở gần Ba Rài 1 tuần (tức ngày 16/03/1971), anh Phạm Dốc, anh Dĩ và tôi được mời về cục chính trị quân khu để báo cáo thành tích cho đơn vị. Vậy là đêm 15/03 cả cơ quan tuyên huấn hầu như thức sáng đêm. Trên cái bàn tre của lán tuyên huấn, đc Nguyện ngồi bên chiếc máy chữ: “lộc cộc”. Đc Hùng bên cạnh đọc cho đc Nguyện đánh máy cho nhanh. Tôi phải sang nhờ lán anh Lợi cặm cụi trên những trang giấy. Anh 6 Truyền thì cứ chạy qua chạy lại. Tôi viết được tờ nào thì chuyển ngay cho bộ phận đánh máy. “Bố sướng thế” đã không phải đi chiến dịch lại không phải viết… mà viết làm  sao được, nếu bắt anh Sáu viết thì hóa ra để anh “nói phét” à… Phải làm việc ban đêm, muỗi cắn, lại bên chiếc đèn dầu: “tù mà tù mù”, chữ tôi lại chẳng thua kém gì chữ “bác sĩ” (viết để cho nhanh mà). Chốc chốc anh sáu Truyền lại chạy tới hỏi: “Kiên ơi chữ này là chữ gì…?” Tôi viết thì tôi biết ngay, chẳng đọc được tôi cũng đoán ra… Anh Lợi và đc Long giăng võng nằm cạnh buồn cười chọc 2 chúng tôi:

            “Thôi ông Sáu viết đi… Để thằng Kiên nó viết ông cứ phải chạy đi chạy lại. Chắc đến sáng thì cặp giò ông rã rồi…”.  Tôi đồng ý liền nhưng anh Sáu đâu có chịu nghe…

            Gần 1h sáng tay đã mỏi rã rời, mắt đã cay xè như cứ muốn “híp” lại. Cũng chỉ còn độ vài trang giấy nữa là xong bản báo cáo thành tích trận đánh của trung đoàn mà sao giờ này thấy nó “thăm thẳm” thế. Bụng đã đói cồn cào, định nghỉ tay lấy ít chuối khô nhai cho ấm bụng thì bất ngờ đc Viễn quản lý của ban chính trị và đc liên lạc của anh Dĩ (đc liên lạc người Việt kiều lâu quá tôi không nhớ tên) lệ khệ bưng nồi cháo gà đến lán tuyên huấn. Mùi lá chanh của nồi cháo bốc lên thơm phức (chanh ở vườn khóm gần đó thiếu gì). Lúc này anh Lợi và đc Long đã ngủ (nằm im re). Tôi đánh thức anh Lợi và đc Long đã không dậy, còn lên tiếng: “Tụi mày ăn đi để còn viết, tao có công gì đâu mà ăn…”. Tôi phải thọc ét (cù nách) “hai tên”mới chịu ngồi dậy. 8 chúng tôi (có cả 2 đc anh Dĩ phái xuống) quây quần bên chiếc bàn làm việc của đc Nguyện, máy móc, giấy tờ tạm cho nó ra một bên. Húp cháo và nhai thịt gà lúc này sao mà nó “sướng” thế… Tôi thầm cảm ơn anh Dĩ, người thủ trưởng quê ở Hà Bắc, đối với anh em  cán bộ cấp dưới lúc nào cũng chu toàn tuyệt đối.

            6h sáng hôm sau (16/03/1971), chúng tôi được 3 xe Honda 90 đưa về quân khu. Len lỏi qua rừng chuối, rừng cao su, qua nhiều phum sóc và tới một rừng già. Cũng phải mất hơn 4h mới đến được cục chính trị quân khu. Cũng hầm, cũng lán chẳng khác gì khi chúng tôi còn ở miền Đông. Anh sáu Thượng chủ nhiệm cục chính trị và một số đồng chí trong bộ tư lệnh quân khu, các phòng ban của cục chính trị đã chờ sẵn. Tất nhiên là báo cáo thành tích tôi viết nhưng anh Dĩ đọc báo cáo, anh Phạm Dốc đóng góp bổ sung. Và với thắng lợi trong trận đánh phục kích gần cứ điểm Ba Rài, quân khu đã chấp nhận đề nghị bộ quốc phòng và chính phủ tặng thưởng huân chương quân công hạng nhất cho trung đoàn 207.

            Sau 3 ngày làm việc và nghỉ ngơi tại cục chính trị quân khu. Chiều ngày 19/03/1971, chúng tôi đã trở về trung đoàn bộ. Anh sáu Truyền cứ tíu ta tíu tít hỏi thăm chuyến đi của tôi mà đáng ra phải là của anh mới đúng. Tôi tường thuật và báo cáo lại kết quả với anh. Anh vui mừng ra mặt: “Vậy là công lao của cả bộ phận tuyên huấn, thức sáng đêm cách đây mấy ngày đã không uổng”. Anh quyết định thịt ngay 3 con gà để ăn mừng “ thắng lợi” (lúc đó bộ phận tuyên huấn nuôi được cả chục con gà đều đã đến tuổi “trưởng thành”). Vậy là đc Hùng và đc Nguyện nhanh chóng “ra tay”.

            8h tối, 3 mâm (lót bằng lá chuối) được bày lên 3 chiếc bàn tre (tụi tôi 1 cái, mượn bên anh Lợi 1 cái, anh Đương 1 cái). Gần 20 cán bộ, chiến sỹ của ban chính trị đều quây quần bên nhau (bát đũa của ai người đó tự mang, nếu không thì ăn bốc ráng chịu). Anh Xi có bình tông rượu ngâm với mật ong (tính để bồi dưỡng sức khỏe), thấy anh em  vui quá bèn đem biếu luôn. Vậy là tối hôm đó (19/03/1971), nhà lán của bộ phận tuyên huấn” rôm rả” chẳng khác gì ngày tết…

            9h30 xong tiệc, ai về nhà nấy. 4 đc lớn tuổi (anh Dĩ, anh sáu Truyền, anh Lợi, anh Sâm) rủ nhau ở lại đánh tú lơ khơ ăn quẹt lọ. Đc Hùng, đc Nguyện “oải” quá mò sang nhà cán bộ giăng võng ngủ trước. Tôi ở lại “chầu rìa”, làm trọng tài và làm chân “điếu đóm”.

            Một cái xoong “đen thùi lùi” được tôi xuống tận nhà bếp “điệu” về. Lật úp ngay cạnh. Mới chưa đầy 1 tiếng đồng hồ mà mặt mũi của 4 anh chẳng khác gì mặt của mấy thằng hề trong rạp xiếc. Mà buồn cười nhất là mặt anh Lợi. Chỉ thua có 2 ván mà khuôn mặt anh đã đầy kín nhọ. Anh tức quá cự lại anh sáu Truyền: “ông làm ăn gian bỏ mẹ. Ông thua, tôi chỉ quẹt có 1 ngón tay. Tới phiên tôi thua, ông chơi cả bàn tay. Bố thằng nào chịu nổi”. Anh Sâm lại còn chêm vào: “Ước gì mặt thằng lợi to được bằng cái mâm để cho sáu Truyền nó quẹt”. Anh Dĩ chỉ tủm tỉm cười, tôi cũng phải cười theo…

            Tôi dám “cá” ai nhìn thấy cái cảnh của 4 “cha” mà nhịn cười được thì tôi gọi bằng “ông trời” đấy…

            Đang căng thẳng để nghiên cứu từ những lá bài trên tay, anh 6 Truyền bỗng hoảng hốt: “Lợi! Con muỗi nó cắn má mày, mọng đầy máu…”

            Anh Lợi phản ứng rất mau lẹ, gom hết bài dồn vào tay trái, tay phải dang ra phát thật mạnh đánh “đét” và má mình. “Tưởng đã tiêu diệt được kẻ thù nguy hiểm…”. Xòe bàn tay trước mặt, chẳng thấy máu dính tay mà cũng chẳng thấy muỗi đâu, anh Lợi tức quá: “Sáu Truyền, mày cứ gạt tao để tao phân tâm, thua bài là tại mày đấy”.

            Anh sáu Truyền tỉnh bơ: “Mày đập mạnh quá, con muỗi nó chui tọt vào lỗ rồi, làm sao nó chết được”. Tụi tôi phá lên cười, anh Lợi thì lần này không mắc bẫy nổi cáu nữa, mà tưng tửng nói: “Mày chọc tao, chắc sau này con mày “Rỗ” là cái chắc, ghét của nào trời trao của đó em ạ!”…

            Đến cuối tháng 3/1971, một đơn vị cấp tiểu đoàn trực thuộc quân khu làm công tác xây dựng chính quyền cho bạn đã hoàn thành nhiệm vụ, được điều về bổ sung cho trung đoàn 207. Vậy là công tác tiếp nhận đơn vị mới được nhanh chóng tiến hành. Trung đoàn thành lập ngay một đoàn công tác do anh Phạm Dốc và anh Nông Ngọc Cận phụ trách, đại diện của 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần. Ban chính trị có anh Lợi, anh Đương và tôi.

            Tại một phum sóc (không nhớ tên) thuộc tỉnh Kom Pong Chàm đoàn công tác của trung đoàn xuống làm việc trực tiếp với Đảng ủy và ban chỉ huy tiểu đoàn, sau đó phân công nhau đến từng bộ phận để khảo sát, nắm thực lực. Tôi, anh Lợi, anh Đương làm việc với tổ chính trị tiểu đoàn do đc Thái trợ lý chính trị phụ trách cung cấp thông tin, số liệu (đc Thái sau này về làm chính trị viên tiểu đoàn 1).

            Sau 5 ngày, đoàn công tác của trung đoàn vừa tham dự các cuộc họp cần thiết, vừa chỉ đạo điều chỉnh, bổ sung những trang thiết bị, vũ khí. Đặc biệt là thành lập thêm một đại đội hỏa lực trực thuộc tiểu đoàn, các trung đội như thông tin, trinh sát, vận tải… Tiểu đoàn 3 với hơn 400 người (đủ sức là một tiểu đoàn chính quy) do anh Cao Tông làm tiểu đoàn trưởng chính thức hình thành trực thuộc trung đoàn 207.

            Như vậy đến thời điểm này trung đoàn 207 đã “đủ lông đủ cánh” là một trung đoàn chủ lực mạnh trực thuộc quân khu C40 đang làm nhiệm vụ  trên đất nước bạn.

            Sau 2 tháng học tập, huấn luyện bổ sung. Tiểu đoàn 3 được lệnh hành quân vượt đường số 7 và đóng quân ở phía nam lộ. Trung đoàn trở thành đội hình phòng ngự tam giác (3 kiềng), trung đoàn bộ ở giữa, ba góc 3 tiểu đoàn 1,2,3.

            Ngày 09/06/1971, cán bộ của ban chính trị được chia làm 2: một bộ phận đi với anh Nông Ngọc Cận vượt lộ 7 qua hướng tiểu đoàn 3, còn lại theo sở chỉ huy tiền phương trung đoàn do anh Ba Trắc, anh Dốc chỉ huy hành quân (anh sáu Truyền đi với hướng anh Nông Ngọc Cận).

            Đúng 17h, bộ phận chúng tôi xuất phát hành quân. Ba lô,  vẫn để lại đơn vị, tôi chỉ đem theo  khẩu súng ngắn, cái túi đựng mìn Clemo được vận dụng để đựng sổ sách, giấy tờ và dụng cụ cần thiết. Các mũi hành quân của ta bí mật ép sát lộ 7, đến 3h sáng bộ đội ta đã vào hết vị trí tập kết..

            Sở chỉ huy trung đoàn đặt tại phum Xoxen cách lộ 7 khoảng 5km. Trước mặt là tiểu đoàn 2 được bố trí trận địa ém quân dàn hàng ngang có diện rộng khoảng 2km cách lộ 7 khoảng 1km. Bên kia là tiểu đoàn 3 do anh Ba Cao Tông và anh Cận trực tiếp chỉ huy, cũng bố trí trận địa ém quân dàn hàng ngang cách lộ 7 khoảng 1km. Phía sau tiểu đoàn 2 là trân địa hỏa lực của tiểu đoàn, 12 ly 8 và DKZ75 của trung đoàn cũng được điều lên trước mặt trận địa. Trận địa cối 82 của trung đoàn nằm ngay sau lưng tiểu đoàn 2. Trận địa cối 120 do quân khu tăng cường nằm xéo cánh trái về phía trước của sở chỉ huy trung đoàn: “Trận địa phục kích đã được hình thành”…. Một nguồn tin tình báo quân sự cung cấp: “địch mở cuộc hành quân bảo vệ chuyến hàng quân sự đặc biệt chi viện cho thị xã Kom Pong Chàm”.

            Chúng xuất phát từ Phnom Pênh qua Xi Kun qua Pray Tưng đến thị xã Kom Pong Chàm. Trung đoàn 207 được lệnh chặn đánh địch trên quốc lộ 7 đoạn từ Xi Kun đến Pray Tưng: “Phải tuyệt đối bí mật” nếu không sẽ mất thời cơ. Cuộc hành quân có quân ngụy Sài Gòn tiếp ứng, không quân Mỹ chi viện.

            7h sáng ngày 10/06/1971, quân khu thông báo: địch bắt đầu hành quân. Xuất phát từ Phnom Pênh đến vị trí Xi Kun. Vì không có đơn vị nào của ta chặn đánh nên chúng hành tiến rất nhanh. 10h sáng chúng đã có mặt tại Xi Kun

            10h30 hai chiếc trực thăng trinh sát rà sát 2 bên quốc lộ 7. Nhiều tốp Honda của bon Lonnon cải trang dân thường chạy đi chạy lại trên mặt lộ, để dọn đường cho mũi hành quân của địch..

          Từ phum Xoxen ra quốc lộ số 7 là một con đường đất, 2 bên là cánh đồng lúa có xen lẫn phum sóc lưa thưa và những gò đất trồng toàn cây thốt nốt. Bộ đội ta lợi dụng những gò đất đào công sự trên ngụy trang bằng cành cây tươi và cỏ nằm im chờ địch. 2 chiếc trực thăng trinh sát và bọn công lộ quần đi quần lại nhiều lần không phát hiện được gì, chúng an tâm cho cuộc hành quân tiếp tục.

            12h từ đài quan sát báo về, khoảng gần 100 xe đủ các loại đi đầu là tốp xe  bọc thép, xe vận tải chở quân, xe tải chở hàng quân sự chúng cứ đan xen chạy từ hướng Xi Kun về Pray Tưng để đi Kom Pong Chàm.

            Từ sở chỉ huy trung đoàn lệnh trực tiếp bằng máy vô tuyến, anh ba Trắc ra lệnh bộ đội thoát khỏi vị trí ém quân bám lên mặt lộ. 2 cánh quân của ta, phía nam là  tiểu đoàn 3, phía bắc là tiểu đoàn 2 chỉ sau độ 10 phút đã áp sát gần đoàn xe địch.

            12h15’, cối 120+cối 82 được lệnh nhả đạn, chỉ nghe thấy những tiếng ồng ộc của 2 trận địa pháo trước mặt sở chỉ huy, xa xa là những âm thanh ì ầm trên hướng quốc lộ số 7. Đài quan sát báo về, pháo của ta đã bắn trúng đội hình địch, vậy là lệnh từ sở chỉ huy cho pháo ta cấp tập. Trận địa DKZ cũng được lệnh khai hỏa. Đài quan sát báo về, nhiều xe địch bị trúng đạn đang bốc cháy. Pháo cầu vồng ta vừa dứt, 2 cánh quân từ 2 bên được lệnh đánh chiếm đoàn xe địch. Tôi và anh Dĩ đến ngay hầm của anh Dốc và anh ba Trắc để tốc ký tình hình chiến sự. 4  máy vô tuyến liên tục nhận những tin tức ngoài trận địa và truyền đi những mệnh lệnh của sở chỉ huy trung đoàn.

            1h chiều, từ ngoài trận địa báo về hướng tiểu đoàn 3 đã nổ súng và chỉ ít phút sau hướng tiểu đoàn 2 các loại đạn nhọn, B40, B41 của bộ binh ta cũng bắt đầu rền vang. Lũ  xe bọc thép và bọn bộ binh địch đã tản ra 2 bên đường chống cự quyết liệt. Trận địa pháo 155 ly và 105 ly ở Xi Kun bắn như vãi đạn phủ xuống trận địa của ta (đoạn đường này chỉ cách Xi Kun chừng 9km)

            Ngoài trận địa vẫn rền vang tiếng súng, lúc này là các loại hỏa lực B41, B40, trung liên, AK và lựu đạn của bộ binh ta phát huy tác dụng.

            Trận địa cánh nam báo về đã bắn cháy  4 xe bọc thép và nhiều xe chở quân,xe vận tải quân sự.

            Trận địa cánh bắc báo về đã diệt hơn chục xe bọc thép,  xe chở quân,xe vận tải quân sự.

            Đài quan sát báo về trận địa trải dài trên 2km trên quốc lộ 7 mịt mù khói lửa.

            2 bên vẫn nổ súng tiếp tục giằng co. Ta và địch lúc này chẳng bên nào có công sự. Địch ưu thế có nhiều lô cốt  bằng chính những vỏ thép dày của những chiếc  xe bọc thép. Ta có ưu thế dày đặc của các loại hỏa lực chống tăng DKZ, B41, B40 và ở trạng thái bao vây địch, xung lực phân tán nhưng hỏa lực lại tập trung

.             Khoảng 2h chiều, 4 chiếc trực thăng võ trang và nhiều tốp phản lực F4 xuất hiện, chúng quần đảo nhiều vòng trên không. Sở chỉ huy trung đoàn ra lệnh cho bộ đội ta rút quân. Chúng tôi cũng nhanh chóng dời  về hậu cứ. Những phum sóc và những hàng dừa rợp bóng ở gần lộ 7 bị máy bay Mỹ ném bom,nhiều nhà dân bốc cháy ngút trời, 2 chiếc máy bay C130 cũng đã quần quần trên đầu, tò tò phóng đạn.

            5h30 chiều ngày hôm đó, phum Xoxen bị 4 phi vụ máy bay địch ném bom nhiều công sự, hầm chỉ huy trúng bom địch nhưng chúng tôi may mắn là đã dời đi.

            Đến ngày 13/06/1971 bộ phận anh Cận và ban chỉ huy tiểu đoàn 3 được lệnh vượt đường số 7 trở về trung đoàn bộ dự họp tổng kết trận đánh.

            “Trận phục kích vận động” của trung đoàn 207 (trừ D1 không tham chiến) trên quốc lộ số 7 đã bắn cháy 45 xe trên tổng số gần 100 xe các loại của địch phá hủy rất nhiều phương tiện chiến tranh, tiêu diệt và làm bị thương ước tính hơn 100 tên địch, phía bộ đội ta hy sinh trên 20 đc và hơn 10 đc bị thương…

(còn nữa…)

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat