gototopgototop

huy_hieu_doan_tncs_hcm WELLCOME TO TRUNG ĐOÀN E207
Back BÀI VIẾT Bài viết về E207 Nghĩa tình đồng đội Hồi ức nữ quân nhân (20)

Hồi ức nữ quân nhân (20)

 

MẢNH GHÉP ĐỜI NGƯỜI (36)


Xuân Trần


alt


Kỳ 36. TẾT VỀ TRÊN LÀNG ĐỒI VÂN TRỤ VÀ NỖI NIỀM NGƯỜI LÍNH XA QUÊ


Cả đất, trời làng đồi Vân Trụ chiều nay đã mang về cái dáng dấp của ngày tết đến. Không gian chiều âm u, trời xe xe lạnh, thỉnh thoảng lại có làn mưa bay lây phây vài hạt rồi lại tạnh, không gian lại bừng sáng. Không khí tết hôm nay đã thực sự về với làng đồi. Các lối ngõ người qua lại tiếng chào hỏi . Rằng!  Chớ bên đó năm nay ông bà ăn tết to không? và những câu trả lời tíu tít.  Khói màu lam trên các mái bếp làng đồi chiều nay đều nghi ngút. Dẫu giàu nghèo thì chiều nay tối họ cũng đang chuẩn bị cho mâm cơm cúng gia tiên tối 30 tết mời các cụ tổ tiên về cùng ăn tết.

Chiều 30 tết các anh lính đã tập trung về đông đủ trước cửa nhà ăn để nhận tiêu chuẩn tết. Tôi và Nết được giao nhiệm vụ phát tiêu chuẩn tết cho anh em. Mỗi người được một tấm bánh chưng và mấy thứ nhu yếu phẩm gọi là quà tết  Phát quà tết cho các anh xong  tôi cũng tranh thủ nhào nốt mẻ than cho gọn lại. Từ trong kho thực phẩm tiếng anh Cộng tiểu đội trưởng nuôi quân vọng ra.
-   Nài …CB ơi! Tối là mày phải ủ bếp cho cẩn thận đấy nhé! Nhớ đậy kín cửa thông gió vào. Hai ngày không nấu ăn nhưng bếp vẫn phải giữ lửa đấy nhá!
-   Sáng mai nhớ sang sớm chọc bếp cho thêm than ủ lại.
-    Đầu năm mới mà để tắt bếp là đen lắm đấy!

Vậng ạ! Miệng vâng nhưng tôi thấy mà lo. Vì ngày mai, ngày kia nữa tất cả lính đã lấy chế độ về ăn tết cùng với nhà chủ.

Mình bé nhất mà việc gì khó tiểu đội trưởng cứ hay giao cho mình vậy, nhưng đã được phân công mình cứ phải làm thôi. Bọn Hiến, Mai, Nết, Minh cũng mỗi người một việc dọn cho gọn gàng vì hai ngày liền không phải nấu ăn. Chiều nay cũng không phải nấu cơm cho bộ đội.

Mọi việc cũng đã gọn gàng, mẻ than cũng đã nhào xong chỉ còn chờ tối nữa rồi mới ủ bếp. Trời chiều 30 cũng còn đang sớm. Chi em tiểu đội nuôi quân cũng đã tranh thủ về tắm gội cho thơm tho còn chuẩn bị đón xuân.

Thế là chỉ còn có 8 giờ đồng hồ nữa thôi là một năm mới lại về. CB lại được thêm một tuổi đời, thêm được cả tuổi quân, cái tuổi mà các cụ ngày xưa bảo là gái mười bảy bẻ gãy được cả sừng trâu.

Những giờ cuối cùng của năm cũ, mình cũng như mọi người trong tiểu đội, phải chau chuốt một chút để chuẩn bị đón xuân. Từ buổi trưa CB đã đun sãn xoong nước lá chanh, mấy cây cỏ màn trầu, mấy nhánh bồ kết để vừa tắm và gội đầu. Ở nhà quê bao giờ cũng vậy, cứ vào chiều 30 tết Mẹ mình bao giờ cũng đun một nồi nước thật to,  có lá cây mùi già, mấy ngọn cây mần tưới thả vào trong đó cho con cháu tắm, gội. Mẹ nói để trút hết cái đen đủi của năm cũ để đón cái may mắn của năm mới sắp về. Bây giờ thì mình đã phải tự lo tất cả. Thấy buồn nhớ quá!

Tôi đứng bên thành giếng hong cho mái tóc được khô, Làn gió thổi nhè nhẹ đưa làn tóc dài bay bay trước gió, phẳng phất mùi hương chanh và bồ kết. Đây là lần đầu tiên cô CB điệu đà nghiêng mái tóc và một lần soi gương mặt mình xuống mặt nước giếng trong góc sân Đình. Đã lâu lắm CB chẳng có cái gương mà soi thử gương mặt mình xem bây giờ có khác ngày mới vào lính nhiều không? Dưới mặt nước giếng trong long lanh, không gian chiều 30 không sáng lắm, nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ khuôn mặt mình như đã già dặn hơn chút ít, vẻ trông đã như chững chạc lên nhiều, hai bên bờ má như hình như tròn lại.

Mái tóc vẫn còn chưa được khô. Mình đi dạo quanh sân đình chút nữa rồi về kẻo mọi người mong. Làng đồi bắt đầu chìm vào trong không gian mờ sương.  Những nỗi buồn đan xen dội về trong tôi chiều 30 tết. Ở nhà Bố, Mẹ, anh chị và đàn cháu nhỏ tối nay lại được ngồi quây quần bên mâm cỗ cúng gia tiên. Bố Mẹ ơi và anh chị ơi! Con rất nhớ nhà. Hiện, Thanh, Huyền, nguyệt, Liễu ơi! Cô nhớ lắm. Nếu  tết này mà được về quê, cô sẽ mừng tuổi cho mỗi đứa năm hào. Hai tháng phụ cấp cô lĩnh vẫn còn nguyện, ở đây chẳng có gì mà mua được.

Còn T. Tết này xa nhà, anh được ăn tết trên đất Cảng. Không khí tết ở nơi ấy chắc sẽ vui hơn ở vùng đất Trung du xa xôi này. Chiến tranh mãi thế này chẳng biết đến đến bao giờ chúng mình mới được gặp lại nhau. T ơi!  Vui xuân nhưng anh đừng có quên viết thư cho CB đấy nhé!

Tôi lững thững đi về nhà chủ. Mẹ Chuyền cũng đã hoàn tất xong nồi bánh tét. Nói là nồi bánh nhưng chỉ có hai cái nhỏ nhỏ thôi. Mẹ đã nấu xong xoong thịt Đông, nồi thịt khói bay lên nghi ngút đang bốc bốc ra mùi thơm hấp dẫn. Thấy tôi về Mẹ nhắc.
- Chứ O x mần cái chi chi mà thũng thũng, thũng thũng mãi chưa viền chứ lị. Mẹ đã biểu cả O mai, O Nết rồi. Cả năm có ngày tết đến, lại có các O viền đây.Giàu, nghèo, nhiều, ít chẳng có kể mần chi, ngày tết đến nhà mô củng rứa. Có bánh, có thịt. Các O ử nhà ăn tết với mẹ với chị Chuyền mấy ngày tết cho vui. Có chi thì ăn nấy.
- Vâng chúng con cảm ơn mẹ! Tôi mang tiêu chuẩn tết của ba chị em gửi Mẹ thắp hương cho Bố và gia tiên. Ba tấm bánh chưng, phong kẹo lạc, bao thuốc lá đã được Mẹ đặt lên ban thờ.
Cái không khí buổi tối 30 tết ở nhà Mẹ Chuyền thật ấm cúng. Ba chị em cũng nguôi ngoai vơi đi cái cảm giác nhớ nhà.

Bữa cơm đạm bạc tối 30 với mẹ Chuyền thật ấm cúng.Những câu chuyện mẹ kể về những tập tục ngày tết ở đây. Mẹ lại lo cho chị Chuyền sang năm mới, lại thêm một tuổi và chị cũng đã đến tuổi lấy chồng. Bữa cơm cũng vừa xong thì hồi còi của chính trị viên phó Nguyễn Văn Thảo đã vang lên. Giờ đơn vị tập trung giao lưu văn nghệ và chuẩn bị cho đón giao thừa đêm nay đã đến.

Trên cái sân Đình rộng lớn trước bếp ăn. Lính các trung đội đã đang xếp hàng đôi. Đã lâu lắm tối nay tiểu đội hậu cần mới lại được tập trung sinh hoạt cùng các anh. Thủ trưởng Thảo Chính trị viên phó.Người miền Nam kiêm phụ trách bí thư đoàn Thanh niên tối nay chủ trì chương trình giao lưu văn nghệ. Các trung đội điểm danh quân số báo cáo. Tiểu đội Hậu cần chẳng thiếu một ai. Còn các trung đội cho đến lúc này đã có khối anh lính Hà chuồn đã cao chạy xa bay từ lúc nào để về quê ăn tết. Sau tết này những chiến sỹ đó chắc là kỷ luật nặng.

Buổi giao lưu văn nghệ của những người lính xa quê với các đoàn viên thanh niên chi đoàn địa phương nơi đóng quân làng đồi Vân Trụ mừng xuân mới đã bắt đầu. Cái không khí rộn rã này hình như nó đã làm vơi đi cái buồn nhớ nhà, nhớ quê hương, nhớ người yêu dấu từ lúc nào. Phải nói các anh lính đất Lụa họ hát nhiều và hát rất hay. Có những giọng hát nghe gần như chuyên nghiệp. anh lính Hà Tây vẻ rất tự hào khi anh hát bài "Hà Tây quê lụa"  Hà Tây...cửa ngõ Thủ Đô......mới nghe mà đã thấy tự hào thay.Anh Đức Trọng nghe nói anh là người thiên chúa giáo. Một giọng hát thật ấm áp,trữ tình anh đã cho đồng đội được nghe bài hát “ Ngọn đèn đứng gác”. Còn cô gái duyên dáng của làng Vân Trụ Bích Ngàn đã gửi tới chương trình giao lưu bài hát có tựa đề " Đẹp đôi trai gái tỉnh Thanh”  “Cô gái Tĩnh Gia dưới làn bom vẫn chở phà………..Nghe thật xao xuyến mà thấy tự hào. Bài hát đã ca ngợi về tinh thần chiến đấu ngoan cường của những con người và mảnh đất xứ Thanh.

Còn bây giờ thì CB cũng đã bị nhắc đến tên được mang tiếng hát góp vui thay mặt cho tiểu đội hậu cần. Thật là run khi phải đứng trước một sân lính và một chi đoàn thanh niên của làng Vân Trụ. Nhưng cuối cùng thì chị hai 5 tấn cũng phải đứng dậy đi lên trước hàng quân. Đầu óc rối tinh không biết chọn bài gì, hai bàn tay cứ vắn vào nhau. Rồi cô nuôi quân tên Chích cũng đã lấy lại tinh thần và cũng tự tin hát bài “ Người con gái sông La” Một bài hát mà CB đã học theo đài tiếng nói  Việt Nam trong chương trình dạy hát trước ngày đi lính.

Giờ phút chuyển giao năm mới đã cận kề. Có lẽ đây cũng là tiết mục cuối cùng của chương trình giao lưu văn nghệ mừng xuân mới.Thật vậy! Khi câu hát cuối cùng “Em là chồi biếc của mùa xuân Việt …N…a……m…..”Bài hát đã kết thúc giữa tiếng vỗ tay và tiếng hú to của lính toàn đại đội vang lên rộn rã khắp sân Đình. Họ như khen cô nuôi quân hát thì ít, còn có ý trêu cô nuôi quân CB là nhiều hơn. CB cúi chào khán giả và cũng là lúc phút đầu tiên đất nước bước vào xuân, giờ giao thừa đã tới. Tiếng pháo mừng xuân nổ ran qua băng ghi âm trong chiếc đài Orionton của đại đội được đặt trên cái bàn gỗ nhỏ, bên hai ngọn đèn bão.

Tiếng pháo mừng xuân vừa dứt. Trong phút giây im lặng, tôi đã nhìn thấy nhiều anh lính cúi gục đầu vào báng súng. Tất cả đã cùng nức nở, khi trong giờ phút thiêng liêng này cả dân tộc lại được nghe qua làn sóng của đài tiếng nói Việt Nam,băng ghi âm lời chúc tết của Bác Hồ kính yêu mừng xuân năm 1969. Một bài thơ chúc tết mà người lính nghe sao thống thiết vừa tựa như một hồi kèn xung trận.Một lời khẳng định vận mệnh của đất nước đã sắp đến ngày toàn thắng. Bắc - Nam sẽ xum họp một nhà.

Giọng nói của Người ấm áp và đanh thép:

“ Năm qua thắng lợi vẻ vang.
Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to.
Vì độc lập -  vì tự do.
Đánh cho Mỹ cút. Đánh cho ngụy nhào.
Tiến lên! Chiến sỹ đồng bào.
Bắc Nam xum họp xuân nào vui hơn”

Tất cả, cảnh vật, không gian đêm của sân đình và những người lính xa quê đã lặng đi. Trong xúc động bồi hồi khi mùa xuân về lại vắng Bác vẫn còn thổn thức trong mỗi trái tim của người lính vẫn còn chưa nguôi. Cả dân tộc lại được nghe lời chúc mừng xuân cho đồng bào cả nước của bác chủ tịch nước Tôn Đức Thắng. Lời chúc tết thiêng liêng như dục giã tất cả những người lính muốn xông lên xung trận.

Đất nước đã vào xuân. Cũng là giờ phút chia tay buổi giao lưu mừng xuân mới của những người lính xa quê và những đoàn viên thanh niên của làng Vân Trụ. Buổi giao lưu tràn đầy tình nghĩa quân dân thắm thiết.


LSV (g/th)

Viết Bình Luận

Security code
Chọn từ khác

chi em phu nu, game, game, tin game, kgamevn, tin game thu, suc khoe tong hop, gamek, tin game hay, tin game, game viet nam, game, game, game thu viet, chi em phu nu, game, game hay, tin moi, suc khoe doi song, game thoi trang hay 2014, choi game dua xe hay, ban sung hay, tin tuc, xem phim, game mien phi, game hay nhat